Chương 37: TIỆC RƯỢU

Tất cả thương nhân đều trở về căn phòng đã chuẩn bị sẵn để nghỉ ngơi, ngủ một giấc say sưa. 

Chờ bọn họ tỉnh lại thì mặt trời đã lặn, nhưng tất cả mọi người vẫn tràn đầy năng lượng.

Đúng như Lola đã nói, sau khi bọn họ tỉnh lại không lâu thì rất nhanh đã có ma vật đến chỉ đường cho họ đến nơi tổ chức yến tiệc —— chủ điện nơi diện kiến Ma Vương trước đó.

Nơi này chỉ mới qua một buổi trưa mà đã được thay đổi, là một bữa tiệc hoàn toàn theo phương thức tự phục vụ chưa từng thấy trước đây, không có chỗ ngồi đặc biệt, mọi người có thể tùy ý di chuyển tìm người mình muốn trò chuyện, không thể nghi ngờ đây là bữa tiệc do Ivesta tổ chức nhằm muốn mọi người trò chuyện với nhau.

Dàn nhạc chơi những bản nhạc hay êm dịu ở một góc trong bữa tiệc, khiến mọi người đều cảm thấy thư thái.

Để làm cho bữa tiệc càng trở nên tốt đẹp hơn Ivesta đã cố ý tìm đến một nhóm nữ ma vật xinh đẹp, mỗi người các cô đều xinh đẹp quyến rũ nên vừa xuất hiện đã khiến các thương nhân nhìn đến tròn mắt.

"Hôm nay khách đến nhiều quá một mình ta không thể tiếp đãi hết được, những quý cô này đều là thuộc hạ của ta, mọi người có thắc mắc gì đều có thể hỏi các nàng."

Phụ nữ cũng có thể ra ngoài làm việc sao? Các thương nhân thắc mắc trong lòng nhưng cũng không ai nói gì, mọi thứ ở nơi đây đều không giống với bên ngoài, mà cũng không phải là không có một vài bộ tộc lấy phụ nữ làm chủ.

Chẳng qua những người phụ nữ được chủ bữa tiệc gọi là thuộc hạ nhìn có vẻ như là các tiểu thư quý tộc, cử chỉ của mỗi người đều tao nhã cao quý nhưng lại toát ra vẻ quyến rũ phong tình, chỉ vẻn vẹn một ánh mắt lơ đãng thôi là cũng có thể làm cho tâm trí người bị lướt trúng mê muội.

Cuối cùng cũng có người gục ngã, một vị đại thương trong nhóm thương nhân nhịn không được nữa tiến lên bắt chuyện với một quý cô trong đó, dưới ý cười gật đầu của đối phương thành công đưa ra ly rượu trong tay mình.

Nhìn thấy có người thành công, những người khác cũng không khỏi hành động, chẳng mấy chốc xung quang Ivesta đã không còn ai nữa, anh ta nhếch mép uống rượu trong ly, trong mắt lóe sáng.

Thuộc hạ của Mị Ma đương nhiên đều là ma vật giỏi mê hoặc nha, mà trong nhóm ma vật này phần lớn đều là nữ giới, mỗi một người đều là đại mỹ nhân được tuyển chọn tỉ mỉ, nhưng ở trong Ma Đài sẽ có rất ít nam ma vật đi trêu chọc các nàng, cho dù các nàng rất dụ hoặc, không ngại bước vào một đoạn nhân duyên.

Nguyên nhân có lẽ là vì cái giá phải trả cho những nữ ma vật này quá cao đó.

Ma vật có kinh nghiệm dày dặn kiểu gì cũng sẽ nhắc nhở những ma vật trẻ người non dạ kia: "Nếu không mạnh bằng người ta, lại còn không muốn tinh tẫn nhân vong hoặc là bị ăn sạch thì hãy cách xa các nàng một chút."

Ừm, Ivesta tin tưởng, có mệnh lệnh của anh ta thì những thuộc hạ đáng yêu này sẽ biết cân nhắc hơn.

Tiệc được tổ chức đến tận nửa đêm, luôn có người đột nhiên sẽ biến mất ở giữa chừng, nhưng không ai để ý đến, họ đã hoàn toàn đắm chìm trong sự quyến rũ của đối phương, lời gì cũng đều nói ra nhưng lại không hề phát hiện không đúng.

Về sau, khi bữa tiệc còn lại quá ít người Ivesta dứt khoát tuyên bố tiệc rượu kết thúc, mặc cho những thương nhân kia mang theo thuộc hạ của mình cùng đi.

Hi vọng ngày mai bọn họ còn có thể rời khỏi giường.

Đúng như dự đoán, ngày tiếp theo các thương nhân quả nhiên vẫn chưa thức dậy, Ivesta thậm chí còn không gặp được bọn họ cả ngày.

Chẳng qua anh ta c*̃ng không muốn gặp lắm, đám nữ ma vật đã trở về báo cáo các loại thông tin đạt được cho anh ta và Ansetloc.

Dựa trên những thông tin này, họ đã đưa ra một bản đồ phân bố đại khái các quốc gia và bộ tộc ở đại lục Toph, sau đó báo cáo lại cho Ma Vương bệ hạ.

Ma Vương biết thì Tinh Linh tự nhiên cũng biết.

Có rất nhiều quốc gia và bộ tộc trên đại lục Toph, nhưng quy mô đều không lớn lắm, sự khan hiếm nguồn nước khiến họ chỉ có thể sống giới hạn trong các ốc đảo, trong đó những thương nhân này thuộc một quốc gia tương đối lớn là Adadara.

Adadara nằm ở phía Tây Bắc rìa đại lục, đó là một trong số ít nơi có nhiều cây xanh trên đại lục, lại còn vì gần bờ biển mà nơi đó của bọn họ có lượng mưa nhiều hơn ở nơi khác, vậy nên dân số quốc gia cũng nhiều hơn các nơi khác.

Không giống với bộ tộc, công dân của Adadara đã từng đến từ đủ loại bộ tộc khác nhau nên sự đột biến ở chỗ bọn họ đều không quá giống nhau, lại có thêm nô lệ từ nơi khác bán đến đây, nên tại đây chúng ta hầu như có thể nhìn thấy được tất cả các loại người đột biến trên đại lục Toph.

Mà điểm đến của thương đoàn này là một quốc gia khác nằm ở phía Đông Nam đại lục —— Proda.

Proda không thuộc về bờ biển, nhưng nó nằm ở trung hạ lưu sông Mia từng chảy qua toàn bộ đại lục Toph, mặc dù ở thượng lưu con sông này đã hoàn toàn khô cạn nhưng trong lãnh thổ của Proda, con sông này vậy mà còn có được một con suối ngầm, con suối này đã giúp sông Mia tồn tại được cho tới hiện nay, dù lượng nước còn không bằng một phần mười trước đây nhưng vẫn đủ để nuôi sống toàn bộ Proda.

Vả lại nhờ có con sông này mà Proda còn có được một trong những mảnh rừng cuối cùng còn sót lại trên toàn bộ đại lục.

Có thể bảo vệ dòng sông duy nhất không cạn kiệt và khu rừng xanh biếc dạt dào này, nếu không phải Proda đủ cường đại thì chỉ sợ quốc gia này đã sớm tiêu vong.

Nghe được sự tồn tại của khu rừng, Tinh Linh đột nhiên cảm thấy tò mò với Proda.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!