Thời gian nửa giờ là cách gọi ở trái đất, trên đại lục Toph đương nhiên không gọi thế này, chẳng qua bọn họ cũng có 24 giờ một ngày, chỉ là cách gọi khác nhau mà thôi, cho nên thật ra Ansetloc dùng cách gọi mà các thương nhân có thể hiểu nói thời gian cho họ.
Nửa giờ đối với các thương nhân mà nói thật ra có hơi ngắn.
Khi nhóm người Sam đi ra cung điện, họ gần như là chạy ra ngoài.
Các tiểu thương nhân khác không được phép tiến vào và nhóm nô bộc vừa thấy bọn họ đều lập tức chạy tới vây quanh, bắt đầu hỏi thăm tình huống bên trong.
"Sao các anh lại ra ngoài nhanh thế?"
"Những người đó rốt cuộc là ai?"
"Nơi này rốt cuộc là nơi nào?"
"Bọn họ có coi trọng hàng hóa của chúng ta không?"
"Họ đồng ý cho chúng ta mua rượu nho chứ?"
Các câu hỏi được đưa ra liên tục, nhóm người Sam vội đi chuẩn bị hàng hóa, thấy mọi người hỏi này hỏi nọ không ngừng nên dứt khoát lớn tiếng nói: "Chủ nhân nơi này là một vị Quốc Vương bệ hạ, ngài ấy vẫn đang chờ xem hàng hóa của chúng ta đó, tất cả mọi người mau lấy hàng hóa trân quý nhất của mình ra đi, nếu có thể được vị Bệ hạ kia nhìn trúng, rượu nho sẽ có, đồng vàng cũng sẽ có."
"Đúng vậy đúng vậy, vị Bệ hạ kia cực kỳ giàu có, chỉ cần có thể được ngài ấy nhìn trúng thì hàng hóa của trúng ta nhất định sẽ bán được cái giá tốt."
"Vị đại nhân bên cạnh bệ hạ kia còn nói, không cần phải là hàng hóa đắt giá, chỉ cần hiếm lạ, đặc biệt thì cũng được."
Các tiểu thương nhân vây lại đây nghe thấy vậy, lập tức hỏi lại: "Chúng ta cũng có thể đi yết kiến vị bệ hạ kia sao?"
"Đương nhiên, chỉ cần các anh có hàng hóa được dâng lên."
Những tiểu thương có được đáp án chính xác không đặt thêm câu hỏi nào nữa mà vội vàng lục lọi hàng hóa của mình, moi ra mọi thứ mà họ cho là quý hiếm.
Khi Tinh Linh vui sướng nuốt xong miếng bánh quy cuối cùng, cũng cảm thấy mình có thể ăn thêm một đĩa nữa thì các thương nhân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.
Vì thế, từ mấy đại thương nhân bắt đầu trước, từng người bọn họ mang theo những hàng hóa mà mình tâm đắc vào nơi này lần nữa.
Những thứ mà những người này mang theo đều giống nhau, bao gồm các loại gia vị độc đáo, vải dệt nhiều màu sắc hoa lệ, các loại đá quý khác nhau, đồ trang sức tinh xảo và nhiều thứ kỳ lạ và khó hiểu khác.
Tinh Linh rất thấy hứng thú với các loại gia vị đó, khi các thương nhân giới thiệu cậu phát hiện trong đó có rất nhiều gia vị có vẻ khác với trên trái đất, nhưng lại có hiệu quả như nhau.
Khi những thương nhân này giới thiệu, hầu hết họ đều cho rằng loại gia vị này có thể dùng để xông hương có tác dụng tốt cho cơ thể, loại dầu dưỡng này có thể dưỡng da và tóc, còn loại gia vị này có thể dùng để nấu đồ ăn, đặc biệt dùng để nấu thịt nướng là ngon nhất.
Nghe thì rất hay, nhưng Tinh Linh lại không phải là phụ nữ, không cần phải xông hương hay bảo dưỡng mái tóc làn da, cậu thậm chí còn không thể ăn thịt, mấy thứ này có thể dùng được gì chứ?!
Nhưng nhìn thấy sự ân cần của các thương nhân như vậy, Luvita lại nghĩ đến mặc dù cậu không ăn thịt nhưng các ma vật đều ăn mà.
Vì thế cậu quay đầu nhìn Rekdimon, người sau vô cùng ăn ý để thương nhân đang giới thiệu gia vị mà mình mang đến để đồ vật lại, còn giá cả thì cứ để hắn đi tìm Ivesta trao đổi đi.
Sau đó Luvita không còn mấy hứng thú với những thứ khác nữa, nhưng Ma Vương bệ hạ lại có vẻ nghiện rồi, hắn bắt đầu nghiêm túc nghe Ansetloc phiên dịch cho hắn những giới thiệu về hàng hóa, ngẫu nhiên còn dò hỏi vài câu, nếu cảm thấy không tồi thì hắn liền gật đầu cho để đồ vật lại.
Ngay khi thương nhân lấy đồ trang sức của từng người ra, loại hứng thú này của Rekdimon càng thêm tăng vọt.
Ban đầu, một người đại thương nhân mang ra một bộ trang sức làm bằng vàng được khảm đá quý màu đỏ, Ma Vương đột nhiên thay đổi thái độ thản nhiên trước đó, hắn bảo người hầu mang bộ trang sức bọc trong vải dệt được nâng niu trên lòng bàn tay của đối phương đến đây.
Tinh Linh đột nhiên cảm thấy có gì đó không ổn.
Sau đó liền thấy Ma Vương bệ hạ của chúng ta, từ một bộ trang sức kia, lấy ra một sợi trang sức vàng gồm hai sợi dây chuyền mỏng đan xen với nhau, trên đó còn treo một chiếc lá được làm thủ công.
Sợi trang sức kia nhìn trông giống lắc tay, nhưng lại lớn hơn một chút so với chiếc lắc tay bình thường.
Đó là một chiếc lắc chân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!