Chương 31: VÀO TRONG

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vừa bước vào cửa lớn Ma Đài, toàn thân tất cả các thương nhân đều phát run, một cơn ớn lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân đến tận tim, cả người đều cảm thấy không tốt.

Nếu như "Vườn thực vật" bên ngoài khiến họ cảm thấy thư thái và yên bình thì bên trong Ma Đài chỉ có sự trang nghiêm và lạnh lẽo.

Nỗi sợ hãi khi phải đối mặt với Ma Vương bệ hạ lại lần nữa xuất hiện, thậm chí còn nghiêm trọng hơn.

( Bởi vì Bệ hạ của chúng ta ở trước mặt Tinh Linh đã hoàn toàn thu liễm hơi thở hắc ám của mình, với lại hắn cũng đang có tâm trạng tốt nên những thương nhân này chỉ cảm thấy không ổn vào lúc ban đầu bị đánh giá.)

Turklo và đội kỹ sĩ của anh ta toàn thân võ trang đứng hai bên cổng quả thực đã khiến các thương nhân lớn từng trải qua không ít chuyện lớn nhũn cả hai chân.

Trong sa mạc hầu như không có binh lính nơi nào ăn mặc như thế này, nhưng khí thế và dáng vẻ này thực sự rất đáng sợ.

Tất nhiên họ không biết rằng đây là áp lực do ma vật cấp cao tạo ra. Là những người bình thường, họ không ngất xỉu ngay lập tức đều là vì bọn kỵ sĩ đã kiềm chế bản thân rồi.

Mà nguyên tố bóng tối ở khắp mọi nơi trong Ma Đài, chúng không phải là thứ mà người bình thường có thể tiếp cận được.

Đàn lạc đà càng nhạy cảm hơn hiện tại cũng xảy ra hỗn loạn, nếu không phải lạc đà đầu đàn bị trói chặt mũi chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo chủ nhân thì những con lạc đà khác đã sớm chạy trốn rồi.

Tinh Linh đi ở đằng trước chú ý đến sự hỗn loạn phía sau, cậu quay đầu lại nhìn cả thương đoàn đang bồn chồn không yên.

Vì tránh cho những người này ngất xỉu tập thể trước khi đến đích, Tinh Linh dùng khuỷu tay chạm vào người Ma Vương, ý bảo hắn nghĩ chút biện pháp.

Suy cho cùng, đó cũng là những nhân loại có chút tác dụng, hơn nữa còn có Tinh Linh nhờ cậy nên Ma Vương rất nể tình thay đổi sự phân bố xung quanh của nguyên tố bóng tối một chút, đồng thời tạo ra một lĩnh vực cấm ma pháp phụ cận thương đoàn.

Tất cả các thương nhân đột nhiên cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, đàn lạc đà cũng khôi phục lại sự yên tĩnh.

Nhưng Tinh Linh đột nhiên nghĩ tới một vấn đề, đó chính là những người Kunle bị bắt tới đây trước đó không hề xuất hiện loại phản ứng bất thường này.

"Có lẽ là do đột biến nên bọn họ khá dễ tiếp thu các nguyên tố bóng tối."

Đây cũng là một trong những lý do các ma vật miễn cưỡng nhìn thuận mắt người Kunle mà không có thái độ thù địch hay ác ý, nếu không thì ngay cả khi có Tinh Linh che chở thì bọn họ cũng không có cách nào sống thư thả như bây giờ.

Các thương nhân thả lỏng, tự nhiên là tiếp tục đi tới.

Bọn họ không đi vào lối đi đặc biệt như Truyền Tống Trận hồi trước, thậm chí Rekdimon cũng không có ý định đưa những người này tiến vào tầng bảy của mình.

Bọn họ chỉ được phép tiến vào tầng thứ nhất.

Tầng thứ nhất là địa bàn của Turklo, ngài kỵ sĩ trưởng kh*ng b* và các thủ hạ của anh ta đều là tộc bất tử, sau khi những tộc bất tử khác được yêu cầu không thể xuất hiện thì những tộc bất tử đó đều trốn vào sâu trong lòng đất tạm thời ngủ một giấc, vì thế phần lớn mọi nơi trong tầng thứ nhất đều trống không.

Ansetloc là phái hành động, ngay khi Ma Vương chấp nhận cho thương đoàn này tiến vào thì gã đã sai Gina dẫn nhóm hầu gái đến tầng thứ nhất sửa sang lại một chút.

Trọng điểm là chỗ nghỉ ngơi thuộc về Turklo.

Rekdimon không phải là Ma Vương đối xử tệ bạc với thủ hạ, hắn chia cho bảy ma tướng của mình một phần đất lớn và cho phép họ xây dựng nơi ở riêng theo sở thích của chính họ.

Nói là cung điện cũng không quá.

Tất cả ma vật không hẹn mà đều cùng chọn phong cách giống như toàn bộ Ma Đài về vẻ bề ngoài, còn bên trong chúng lại dựa theo sở thích của mình.

Cung điện của Turklo chính là một cung điện mang phong cách của giáo đường.

Trước khi Turklo trở thành kỵ sĩ kh*ng b*, anh ta đã từng là kỵ sĩ trong Thánh Điện của loài người, cho nên tòa cung điện này hoàn toàn là xây dựng phỏng theo Thánh Điện của loài người trong 《DW》.

Toàn bộ cung điện có bố cục hình chữ thập với các mái vòm đan xen, những mặt tường thật lớn và rắn chắc, khắp nơi đều là các loại bích họa được vẽ tỉ mỉ, thậm chí còn có một cây đàn đại phong cầm chiếm toàn bộ mặt tường tại sảnh chính.

*Đàn đại phong cầm

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!