Chương 27: THƯƠNG ĐOÀN

Trong sa mạc rực lửa, mặt trời vẫn còn chưa mọc, chỉ thấy có một vệt sáng hiện lên ở phía chân trời, nó khiến người ta hoàn toàn không thể tin được rằng khi mặt trời mọc lên thì sức nóng của nó sẽ có thể thiêu sống con người.

Một thương đoàn thừa dịp khoảng thời gian sáng sớm cho bớt nóng để khởi hành.

Thương đoàn này có nhân số hơn trăm người nhưng nhóm đông nhất lại là đàn lạc đà mà họ dẫn theo, ít nhất cũng có hơn bốn năm trăm con.

Đây là một thương đoàn buôn bán lạc đà, đồng thời họ cũng sẽ không quên mang theo một số thương phẩm đáng giá khác như muối, đá quý, vải dệt và gia vị linh tinh.

Đương nhiên, có mang gì thì cũng không thể thiếu nước được, không có nước thì bọn họ không sống nổi hai ngày.

Thương đoàn này được thành lập từ các nhóm thương nhân khác nhau, đã hai tháng kể từ ngày họ khởi hành từ quê nhà, người lãnh đạo là Sam một thương nhân sa mạc giàu kinh nghiệm, hắn ta quen thuộc mỗi tuyến đường mà mình đã đi qua, có thể bảo đảm bản thân sẽ không bị lạc trong sa mạc.

Nhưng hiện tại tâm trạng của Sam cũng không được tốt.

Vài ngày trước họ đã gặp một trận bão cát, mặc dù rất may mắn là toàn bộ đoàn viên không có thương vong, nhưng trận bão cát kia không chỉ khiến họ lệch khỏi quỹ đạo trên con đường ban đầu, mà còn che khuất đi ốc đảo không người kia.

Điều vô cùng tồi tệ chính là ốc đảo đó là nơi có nguồn nước duy nhất họ có thể tìm thấy trong vòng mười ngày.

Mà lượng nước bọn họ đem theo vẫn đang cạn dần, nhiều nhất chỉ có thể duy trì thêm hai ngày nữa.

Trong số những con lạc đà mà họ mang theo để buôn bán không có con nào đang trong thời kỳ cho sữa, nên nếu trước khi cạn nước mà vẫn chưa thể tìm được nguồn nước mới thì bọn họ cần phải giết lạc đà, uống máu và nước tồn trữ trong dạ dày của nó để giải khát.

Đó tuyệt đối là một tổn thất rất lớn.

Dù nhìn bọn họ có nhiều lạc đà, nhưng trên thực tế thì ngay cả Sam người có số lượng lạc đà nhiều nhất cũng chỉ có một trăm con, và hầu hết các tiểu thương chỉ có năm sáu con, có thể nói đó là toàn bộ gia sản của bọn họ.

Vì tránh tổn thất, mấy người đại thương có quyền lên tiếng nhất cùng nhau tụ lại thảo luận và cuối cùng quyết định vượt qua Biển Cát Hoàng Kim.

Đây là một quyết định bất đắc dĩ, mặc dù Biển Cát Hoàng Kim nghe có vẻ đẹp nhưng nó cũng được gọi là Vùng đất cấm của sự sống, nó là nơi được xem là hoang vắng nhất hơn cả con đường hoang vắng mà họ đang đi này, ở đó thậm chí còn không nhìn thấy được một cái cây khô héo chứ đừng nói chi là cái gì khác.

Nơi đó có những cồn cát lún rộng lớn nhất trên toàn bộ đại lục Toph.

Biển Cát Hoàng Kim luôn trải đầy nguy hiểm, bạn vĩnh viễn sẽ không biết được bên dưới những cát sỏi thoạt nhìn vững chắc liệu có phải là một bẫy rập có thể cắn nuốt sinh mệnh hay không, chỉ cần bất hạnh gặp được thì trong khoảnh khắc sẽ lập tức bị cát cắn nuốt, cuối cùng sẽ chết đầy thống khổ vì đau đớn và ngạt thở.

Không chỉ có như thế, Biển Cát Hoàng Kim còn là nơi nóng nhất trong toàn bộ sa mạc.

Nghe nói nhiệt độ nóng nhất ở nơi này có thể lên tới sáu bảy chục độ nhưng khi màn đêm buông xuống thì sự chênh lệch nhiệt độ đủ mạnh để đóng băng những người không chuẩn bị

-- nhất là vào mùa đông, nó thậm chí chỉ thấp đến bốn năm độ.

Điều này là hoàn toàn không thể tưởng tượng được ở nơi khác.

Nhưng họ không còn lựa chọn nào khác, chỉ có vượt qua nơi đó thì họ mới có thể tìm được nguồn nước tiếp theo bằng tốc độ nhanh nhất.

Điều duy nhất làm họ cảm thấy may mắn chính là, hiện tại vẫn là mùa xuân, nhiệt độ ở Biển Cát Hoàng Kim vẫn chưa đạt tới mức cao nhất.

Hơn nữa trên đoạn đường này, họ không phải lo lắng về những tên cướp.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên Sam tiến vào Biển Cát Hoàng Kim, vào mười mấy năm trước khi hắn ta vẫn còn là một thằng nhóc đã từng theo cha mình đi qua một lần, nhưng nó thật sự quá xa xôi, nếu không phải không còn sự lựa chọn nào khác thì hắn ta tuyệt đối sẽ không đồng ý đi con đường này.

Đoàn người đi rất cẩn thận, bọn họ không dám leo thẳng lên cồn cát mà đi trên sườn núi cát ngược gió.

Giữa trưa khi nhiệt độ nóng nhất, họ phải nỗ lực lên đường vì ở đây họ không tìm thấy được nơi nào có thể tránh nóng, mà vào buổi tối khi nhiệt độ chợt hạ thấp, nếu tìm không thấy bất cứ cái gì có thể đốt lửa thì họ phải dùng tới phân lạc đà thu thập được để đốt lửa trại và trốn vào đám lạc đà hai bứu để sưởi ấm.

Sau hai ngày đi đường, nước ngọt đã được uống hết, họ không thể không giết một con lạc đà, sau khi mọi người chia nhau uống xong nước tồn trữ con lạc đà rồi họ lại chia nhau máu thịt của nó.

Nhưng mà vùng biển cát này dường như bất tận, họ vẫn ở nơi này, không thể nhìn thấy con đường phía trước.

"Đừng lo lắng, chẳng phải chúng ta vẫn luôn đi ra được sao." Sam nói như vậy với những người khác, hắn ta là người dẫn đường, cần phải luôn giữ bình tĩnh trong mọi thời điểm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!