Ma Vương vẫn không nghĩ ra vấn đề trọng điểm và lần này dường như không còn ai để giúp hắn giải thích nghi hoặc.
Cũng may lời xin lỗi buổi chiều cũng không phải là không có tác dụng, mặc dù vẫn không chủ động nói chuyện với hắn nhưng Tinh Linh tốt xấu gì cũng không còn lơ hắn nữa.
Vào bữa tối, Rekdimon lập tức cảm nhận được loại biến hóa này.
Lúc hắn đưa đồ cho cậu, Tinh Linh tốt xấu gì cũng sẽ gật đầu nói cảm ơn.
Nhưng Ma Vương bệ hạ cũng không quá vui mừng.
Bởi vì bây giờ Tinh Linh lại trở nên quá mức lễ phép khách khí.
Mặc kệ Rekdimon làm cái gì, cậu đều sẽ nói lời cảm tạ, đây thật ra đã là tình huống rất lâu rồi chưa từng xảy ra.
Thật giống như là hoàn toàn chưa từng có đoạn thời gian tiếp xúc với nhau, bọn họ trở lại thời điểm ban đầu.
À, không phải vào lần đầu tiên mà Tinh Linh chạy trốn trước mặt hắn, mà là vào những ngày ở chung không lâu sau khi hắn bắt cóc Tinh Linh trở về lần đầu tiên.
Rõ ràng sau khi bọn họ ký khế ước kết minh thì không còn tình huống này nữa.
Lùi lại cũng không phải là hiện tượng tốt gì.
Rekdimon cho rằng bọn họ cần phải tiếp tục nói về chuyện chưa xong lúc buổi chiều.
Cho nên sau bữa tối, Luvita vẫn như trước, thừa dịp sắc trời bên ngoài còn chưa tối thì ra ngoài Ma Đài nhìn xem thực vật và thuận tiện tản bộ, Rekdimon cũng tự nhiên mà đi theo.
Vốn phải đi cùng nhau Koluna vô cùng thức thời mà ở lại.
Một đường đi ra ngoài Ma Đài bọn họ đều không nói gì.
Sông đào bảo vệ thành sớm đã được xây xong, lượng nước còn lại sau khi các nguyên tố hắc ám được hấp thụ chảy vào đây từ kênh ngầm trong Ma Đài khiến cho mực nước sông vĩnh viễn sẽ không giảm.
Bên ngoài Ma Đài cũng đã thay đổi đáng kể, bây giờ nhìn lại cũng đã không còn thấy cảnh cát vàng bao la nữa, vùng đất trống trơ đã được bao phủ bởi thảm thực vật tươi tốt, trừ ra con đường được cố ý giữ lại thì gần như không còn nhìn thấy dấu vết của màu đất.
Khu vực gần con sông đào đã được khai hoang thành những mảnh ruộng chỉnh tề, bên trong trồng đủ loại cây nông nghiệp, có loại cây trồng từ hạt giống trong tay Luvita, cũng có các loại là thu hoạch được từ nơi này, mỗi loại đều phát triển trên mảnh ruộng của riêng mình.
Xa hơn nữa là mảnh ruộng đầy dưa Hami, dưa hấu, nho và nhiều loại trái cây khác đang nằm lặng lẽ trong vườn chờ đợi chủ nhân tới hái.
Kể từ khi Ansetloc tuyên bố rằng rựu nho mới ủ đã đủ cung cấp cho năm sau thì Luvita cũng không còn "bón phân" để tăng tốc độ sinh trưởng cho những cây này nữa, nhưng tốc độ mà chúng nó tự sinh trưởng vẫn nhanh hơn những thực vật bình thường, gần như là mỗi ngày đều sẽ có một ít trái chín cây đang chờ được ma vật phụ trách tưới nước phát hiện ra.
-- May mắn là còn có một số ma vật như nông dân ở trong Ma Đài, bằng không nếu cứ để ma vật lệ thuộc với quân đoàn có cấp bậc thấp nhất cũng là cấp 80 đi làm những việc này thì bọn chúng nói không chừng sẽ không chịu nổi mà tạo phản mất.
Luvita cũng không dừng lại ở đồng ruộng và vườn trái cây này mà cậu đi qua hai khu vực này tiến về nơi phía xa nữa.
Khu vực này là nơi sinh trưởng của đủ loại thực vật sa mạc, bắt mắt nhất là những cây xương rồng cao hơn mười mét giống như những cây cột trụ, hình thể khổng lồ như cối xoay gió quả thực là cực kỳ nổi bật.
Ba người Kunle (người còn lại hôm nay phụ trách đi phòng thí nghiệm của lão vu yêu) đang ở nơi này chăn thả một đàn lạc đà nhỏ.
Những thứ mà nhóm đọa thiên sứ mang về từ bộ tộc của bọn họ cũng bao gồm những con lạc đà này, ma vật trong Ma Đài không biết chăm sóc cho bọn chúng như thế nào nên liền dứt khoát giao cho bọn họ.
Bọn họ làm vô cùng tốt, sợ chăm sóc không tốt thì lạc đà liền đi đời còn bọn họ cũng phải ở lại luôn phòng thí nghiệm không ra được nữa.
Khu vực này đã ra khỏi giới hạn mà mây đen bao trùm, mặc dù đang là lúc chạng vạng, đã qua giai đoạn nóng nhất nhưng độ nóng của đất vẫn còn chưa hoàn toàn tản đi, vì thế trên thân ba người Kunle đều khoác chiếc áo choàng to rộng che từ đầu đến chân.
Đương nhiên, bọn họ vẫn chưa có đủ tư cách để mặc sản phẩm của lão vu yêu, thứ họ mặc trên người chỉ là quần áo bản địa mà tiểu đội đọa thiên sứ mang về từ tộc Kunle, nghe nói là tìm được từ trong nhà của người thủ lĩnh kia.
Đối với các ma vật mà nói thì loại quần áo giống như áo choàng Ả Rập này chỉ cho bọn nó nhận thức được một số văn hóa của thế giới này thôi, nhiều nhất là giao cho thợ may làm vài món cùng loại để về sau dễ dàng tiếp xúc với người địa phương hơn, chờ làm xong quần áo mới thì chúng sẽ bị tài chính đại nhân của bọn nó gỡ đi các loại phụ kiện vàng bạc châu bấu rồi không còn tác dụng gì nữa.
Nên dứt khoát ném cho mấy người Kunle dùng, dù sao trừ bọn họ ra thì cũng không ai chịu mặc, còn có thể bớt đi việc chuẩn bị ma pháp bào cho bọn họ (theo lời của tài chính đại nhân Ivesta).
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!