Chương 23: VŨ CƠ

Hình ảnh trong tinh thể ký ức cũng không kéo dài quá lâu, dường như là Rối Quạ Đen bị người ta phát hiện rồi tấn công nên không thể không rút lui.

Sau đó Ansetloc lại thay một viên tinh thể ký ức khác, hình ảnh lần này vẫn là nơi tộc Kunle đóng quân, nhưng đã từ ban ngày biến thành ban đêm.

Hơn nữa góc độ quay chụp cũng không giống nhau, vốn là tầm nhìn từ trên cao xuống giờ đã trở thành cảm giác lắc lư như một người thường khi bước đi.

Luvita đoán rằng đây là ma vật phụ trách lẻn vào tộc Kunle để điều tra quay chụp.

Mặc dù là ban đêm nhưng ánh trăng vẫn đủ sáng ngời để chiếu sáng được vạn vật.

Trong thế giới trắng bạc pha lẫn chút xanh lam, những ngôi nhà đất với mặt tường thô ráp cao không quá hai tầng trông cực kỳ giống với những ngôi nhà cũ được xây bằng rơm rạ và đất đỏ rất thường thấy tại nông thôn ở địa cầu vào hai ba trăm năm trước.

Điều khác biệt là hầu hết các ngôi nhà cũ ở nông thôn đều được dùng mái ngói hơi dóc để nước mưa chảy xuống khi trời đổ mưa, còn mái nhà ở đây lại bằng phẳng và phần lớn đều đặt giường trên đó, mơ hồ còn có thể nghe được tiếng ngáy truyền từ phía trên.

Có chút ngạc nhiên nhưng lại cảm thấy cũng rất bình thường, sa mạc ít khi có trời mưa, mặc dù sự chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm rất lớn, nhưng vào thời điểm nóng nhất trong ngày trên sa mạc là bốn năm chục độ, còn đến buổi tối thì cũng chỉ có hai ba chục độ nên ngủ ở ngoài dường như còn mát mẻ hơn.

Đồ dùng trong nhà cũng phần lớn là làm bằng đá, nếu không thì cũng là từ các loại kim loại, đồ gỗ cũng không phải không có, nhưng chỉ đều là một ít gỗ to bằng gậy trúc, lớn hơn một chút thì hầu như không nhìn thấy.

Hình ảnh được quay chụp trong tinh thể ký ức rất quang minh chính đại, thậm chí còn có lúc trực tiếp đi vào phòng có người đang hoạt động.

Chúng ma vật thầm gật đầu: Tốt, có vẻ như ngươi đang "chụp lén" là pháp sư tử linh, bọn họ am hiểu nhất là giấu mình trong bóng tối để nhìn trộm và né tránh nguy hiểm.

Sau khi xem qua mấy ngôi nhà trông như của bá tánh bình dân thì cuối cùng cũng xuất hiện một kiến trúc khác biệt.

Tuy rằng vật liệu của kiến trúc vẫn là hòn đá, nhưng ngoài mặt tường bị mài giũa vô cùng bóng loáng, một số nơi còn có dấu vết điêu khắc và ngôi nhà này so với những ngôi nhà khác đều phải cao to hơn, chiếm diện tích cũng rộng hơn, có nhiều mái vòm sát cạnh nhau nhìn trông giống hình dáng của một cung điện.

Chẳng qua ở trong mắt chúng ma vật thì tòa nhà này còn không bằng một góc hẻo lánh trong Ma Đài.

Người tộc Kunle dường như đều nghỉ ngơi rất sớm, hầu hết mọi nơi đều đã tối đen vào ban đêm, ngọai trừ một vài ngôi nhà ra thì cũng chỉ có nơi này là đèn đuốc sáng trưng.

Màn ảnh quang minh chính đại đi vào lướt ngang qua binh lính đang gác cổng, trong nhà có không ít vật trang trí bằng vàng bạc và đá quý, thể hiện sự giàu có của gia chủ.

Ngoài hành lang trong màn ảnh vang lên một khúc nhạc vui sướng xen lẫn vào tiếng ồn ào của những người uống rựu say sưa.

Bọn họ thấy được một bữa yến hội.

Người quay chụp hiển nhiên cũng nhận ra được điểm này mà nhanh chóng di chuyển màn ảnh tới đó.

Xuyên qua hành lang dài, căn phòng yến hội sáng ngời hiện ra trong đại sảnh lộng lẫy, có vài cô gái xinh đẹp đang khỏa thân chỉ khoác trên người một mảnh vải diễm lệ rực rỡ mà nhảy múa theo điệu nhạc vui sướng. Trên tay và chân các cô đều treo những chiếc lục lạc vàng, mỗi một lần xoay tròn là những chiếc lục lạc đều phát ra những âm thanh đing đang, b* ng*c đầy đặn và cặp mông căn tròn như ẩn như hiện dưới lớp vải mỏng nửa trong suốt....

Một bóng đen đột nhiên chắn trước mặt Tinh Linh làm cậu chẳng thấy được gì cả.

Tinh Linh chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên lập tức đối diện với đôi mắt đỏ âm trầm.

Không được nhìn!

Dù hắn chưa nói gì nhưng Luvita có thể hiểu được ý của hắn qua cặp mắt đó.

Trong lòng cảm thấy hơi tiếc nuối (thật sự chỉ có hơi thôi!), Luvita cũng không có ý định cứng đối cứng với Rekdimon nên cũng rất tự giác mà tiếp tục ngồi yên bất động.

Ma Vương rất là hài lòng vì cậu đã phối hợp, chẳng qua hắn vẫn đứng ở đó không có ý định rời đi, chỉ quay người lại đối diện với vị trí của tinh thể ký ức.

Những ma vật bên dưới đương nhiên cũng không bỏ qua hành động bất ngờ của bệ hạ trên vương tọa, nhưng sau khi nhìn thấy Ma Vương đứng ở trước mặt Tinh Linh thì bọn chúng quyết đoán lựa chọn không nhìn thấy gì cả, tiếp tục quay đầu thưởng thức điệu nhảy đẹp mắt, thuận tiện đánh giá một chút trình độ của những vũ nữ này.

Nếu nhìn kỹ thì trên người những vũ nữ này cũng đều có vảy nhưng số lượng rất ít chỉ là vài mảnh nhỏ, vị trí mọc lại rất khéo không hề có trên mặt, chúng lại được vẽ lên một hình thù đẹp đẽ bằng thuốc màu rực rỡ, càng tăng thêm vài phần gợi cảm quyến rũ.

Ừm, có điều sau khi chúng ma vật nhìn trong chốc lát đều cảm thấy ngoại trừ vũ đạo có điểm mới lạ ra thì dáng người trông không tồi cũng không tính là có gì đặc biệt. Bất kỳ một nữ ma vật cấp cao nào cũng đều đẹp hơn các cô, dáng người cũng nóng bỏng hơn.

Ma vật quay chụp dường như cũng nghĩ như vậy nên đã nhanh chóng chuyển màn ảnh sang những người đàn ông đang uống rượu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!