Chương 191: NGOẠI TRUYỆN 8

NGOẠI TRUYỆN 8

Mặc dù thành tựu "bế công chúa Ma Vương" chưa đạt được, nhưng phép dịch chuyển tức thời thì vẫn phải luyện tập.

Để ngăn ngừa tai nạn xảy ra — ví dụ như đâm vào cây cối giữa chừng — Tinh Linh thực hiện dịch chuyển tức thời trên không. Bóng người lúc ẩn lúc hiện, mỗi lần xuất hiện lại nhảy vọt một đoạn đường lớn, gần thì vài chục mét, xa thì gần nghìn mét, điểm đặt chân hoàn toàn khác nhau.

Khoảng cách được Ma Vương báo số và Tinh Linh thực hiện, điều này nhằm rèn luyện khả năng kiểm soát chính xác của cậu, ban đầu Tinh Linh không thể dịch chuyển tức thời một cách chính xác, khoảng cách thực tế và khoảng cách Ma Vương yêu cầu chênh lệch khá lớn. Nhưng cậu tiến bộ rất nhanh, khoảng cách này dần dần được rút ngắn, đến khi khu rừng trước mặt biến mất, lộ ra cảnh tượng thảo nguyên thì cậu đã có thể kiểm soát sự chênh lệch này trong vòng một mét.

—— Đáng tiếc là ngay cả bản thân cậu cũng không hài lòng với kết quả này.

Ma Vương cũng nói: "Nếu trong chiến đấu thì sự chênh lệch khoảng cách như vậy đủ để kẻ thù của em g**t ch*t em rồi."

Tinh Linh là mẫu người điển hình có sức mạnh nhưng không thể kiểm soát tốt, lại không có nhiều kinh nghiệm chiến đấu thực tế, mặc dù khả năng cậu gặp phải nguy hiểm đe dọa đến tính mạng là không cao nhưng hiểu rõ và làm chủ sức mạnh của mình là điều cần thiết.

Sau khi kết hôn, Ma Vương đột nhiên trở nên nghiêm khắc hơn với Tinh Linh, nguyên nhân chính là vì trong cơ thể họ có thêm hạt giống Thần Hạch do Gaillariel ban tặng, với hạt giống này thì họ sẽ dần dần chuyển hóa từ sinh linh thành Thần Linh trong tương lai, nhưng tốc độ nhanh hay chậm lại do chính sức mạnh của họ quyết định.

Lấy Ma Vương làm ví dụ, thực lực của bản thân hắn đã không thua kém gì Thần trung vị, giờ lại có thêm nền tảng để thành thần — Thần Hạch, với sức mạnh của hắn để nuôi dưỡng Thần Hạch thì ước tính chỉ cần chưa đầy một năm là hắn đã có thể nâng cấp từ Ma Vương lên Ma Thần rồi.

Còn Tinh Linh, cậu thì ước tính nhanh nhất cũng phải một trăm năm... Khoảng cách quá lớn, nói ra cũng thấy ngại.

Không phải nói sức mạnh của Tinh Linh thực sự kém Ma Vương đến mức một trăm năm, mặc dù cậu không phải là ma pháp sư chiến đấu nhưng việc nuôi dưỡng Thần Hạch không chỉ nhìn vào giá trị võ lực, chỉ xét về Ma Lực thì thanh Ma Lực của Tinh Linh và Ma Vương cũng chỉ chênh lệch khoảng hai đến ba lần mà thôi.

Nhưng nuôi dưỡng Thần Hạch không chỉ dựa vào Ma Lực, Ma Vương không thể nhìn thấy giá trị Ma Lực của bản thân như Tinh Linh, mà giá trị Ma Lực của hắn cũng không bị giới hạn ở giá trị tối đa trên thanh Ma Lực, ngay cả khi Ma Lực trên người không đủ thì hắn vẫn có thể chủ động huy động các nguyên tố ma pháp bên ngoài, phần này sẽ không được tính vào giá trị Ma Lực nhưng nó cũng thuộc về sức mạnh của Ma Vương.

Huống chi Ma Vương còn song tu ma pháp và đấu khí, ngoài ma pháp ra thì hắn còn có đấu khí.

Trong khi đó, Tinh Linh hoàn toàn phụ thuộc vào những khả năng mang đến từ 《DW》, rời xa những khuôn khổ đó của 《DW》 thì hiểu biết của cậu về ma pháp, về sức mạnh của bản thân thực sự rất thiếu sót.

Ma Vương không muốn Tinh Linh phải đợi đến tận một trăm năm mới có thể thành thần — việc hắn tự mình thành thần là điều tất yếu, mặc dù Gaillariel đã đảm bảo rằng với dấu ấn của nó thì Ma Vương thành thần sẽ không bị thế giới trục xuất, nhưng nhỡ có bất trắc thì sao? Từ chối mọi khả năng phải tách biệt khỏi Tinh Linh, Ma Vương thậm chí đã kìm hãm việc nuôi dưỡng Thần Hạch của mình, chỉ định cùng Tinh Linh thăng cấp thành thần.

Tinh Linh hiểu được tâm trạng của hắn, vì vậy hiện tại cậu cũng đang cố gắng rời khỏi khung khổ của 《DW》, thực sự làm chủ sức mạnh của bản thân, sớm bắt kịp tốc độ của Ma Vương, cùng hắn thành thần.

Tuy nhiên, chuyện này không thể vội vàng được.

Sau khi nhìn thấy thảo nguyên, việc luyện tập phép dịch chuyển tức thời tạm thời kết thúc, Tinh Linh thả Thỏ và Thằn Lằn Lớn ra, hỏi Thỏ liệu nó còn nhớ nhà cũ của mình ở đâu không.

Khi nhìn thấy thảo nguyên rộng lớn trước mắt, mặc dù đã rời khỏi đây từ khi còn rất nhỏ nhưng Thỏ vẫn tràn đầy hoài niệm.

Nó phấn khích nhảy nhót tại chỗ: [Chính là nơi này, quê hương của ta!]

Tinh Linh hỏi nó: [Cậu có thể tìm thấy tộc nhân của mình không?]

Nếu những con thỏ đó không bị Ma Thú khác ăn thịt.

Dù sao cũng là Ma Thú cấp bảy, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì bất ngờ đâu.

Rời xa đã lâu, lúc bị Ma Thú bắt đi Thỏ lại là một con non, đương nhiên không nhớ rõ tộc nhân của mình ở đâu nhưng nó vẫn cung cấp một vài manh mối.

[Ta nhớ nơi ta sống hồi nhỏ là một cái hang dưới một cái cây lớn, xung quanh cũng có rất nhiều hang của những con thỏ cùng tộc khác.]

Chủng tộc thỏ của nó, Phong Thỏ, cũng là loài Ma Thú sống bầy đàn như Thỏ Hang, Chúng thích hoạt động vào lúc bình minh, môi trường sinh sống thích hợp là nơi đất xốp, thoát nước tốt, bởi vì những con thỏ này đều thích sống trong hang.

Manh mối mà Thỏ cung cấp không mấy hữu ích, bởi vì Phong Thỏ là loài Ma Thú thường xuyên di cư, sau khi ăn sạch thức ăn trong một phạm vi nhất định thì chúng sẽ chuyển nhà đến nơi tiếp theo có thức ăn ngon.

Hơn nữa, mặc dù Phong Thỏ là Ma Thú cấp bảy nhưng chúng vẫn thuộc đáy chuỗi thức ăn trong số các Ma Thú cùng cấp, thậm chí có một số Ma Thú còn phụ thuộc vào việc (ăn) chúng để sinh sống.

Vì vậy, khi hang của Phong Thỏ bị tấn công, bầy đàn sẽ lập tức rời khỏi hang mà chúng cho là không còn an toàn, chuyển đến khu vực khác để sống.

Năm xưa Thỏ bị Chim Ưng Lông Vàng bắt đi gần hang, Chim Ưng Lông Vàng lại là một trong những thiên địch của Phong Thỏ, sau khi phát hiện tổ của chúng thì nó chắc chắn sẽ quay lại săn những con Phong Thỏ khác, vì vậy tộc nhân của nó hẳn là đã chuyển đi từ lâu rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!