Chương 9: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Sáng sớm vừa mở mắt, Mạc Diệu đá tung chăn nhảy xuống giường, vội vã mặc áo thun và quần đùi, vừa nhảy lò cò vừa xỏ giày vào, mở cửa phòng ký túc chạy biến ra ngoài.

Hôm nay là cuối tuần, cả tòa nhà im thin thít, cậu chạy xuống lầu mà không gặp lấy một bóng sinh viên.

Chạy thẳng đến khu bồn hoa bên hông ký túc xá, Mạc Diệu mới dừng lại, có chút th* d*c, cậu nhìn ngó xung quanh nhưng không thấy bóng dáng con mèo nào.

Lúc rạng sáng nay, vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi hết thời gian làm mèo, cậu đã ngồi phục ở đám cỏ này để offline. Chọn chỗ này cũng là để sáng sớm dậy thử xem có tìm được con mèo đó không.

Trong lòng Mạc Diệu có một thắc mắc: Nếu những con mèo khác đều có thật, vậy ban ngày khi cậu là người thì con mèo đó còn tồn tại không? Nói cách khác, là cậu biến thành thân xác con mèo, hay linh hồn cậu nhập vào thân xác một con mèo khác?

Tiếc là cậu không tìm thấy mèo trong đám cỏ, không biết là nó không tồn tại hay đã chạy đi mất rồi.

Mạc Diệu cảm thấy hụt hẫng, cậu còn định nếu tìm thấy mèo thì sẽ đưa nó đi nhà ăn ăn một bữa sáng thịnh soạn, vì cái cảm giác đói bụng thật sự quá khổ sở.

Quay về ký túc xá, mọi người đều đã dậy.

Trần Tân Dũng còn ngồi trên giường nghịch điện thoại, thấy Mạc Diệu vào thì than vãn: "Sáng sớm làm gì mà chạy như bay thế?"

Vì vội ra ngoài nên động tác của Mạc Diệu hơi mạnh, làm cả phòng thức giấc.

Cậu ngồi xuống mép giường mình, ngáp một cái, tâm trạng chẳng chút vui vẻ gì: "Xin lỗi nhé."

Cửa nhà vệ sinh mở ra, Tư Viễn bước ra ngoài, căn phòng chìm vào sự im lặng ngắn ngủi.

Đợi Tư Viễn thu dọn xong xuôi rồi đi ra ngoài, Trương Tử Vũ vừa gọi điện cho bạn gái cũng vừa đi, chỉ còn lại Trần Tân Dũng và Mạc Diệu.

Trần Tân Dũng hỏi: "Hôm nay định làm gì không?"

"Không." Mạc Diệu nằm vật ra giường.

Mạc Diệu không đói cũng chẳng mệt, mọi cảm giác của cơ thể mèo đều không còn nữa, nhưng cảm xúc thì vẫn tiếp diễn. Giống như mùi phân chó đêm qua, dù không hề tồn tại trên cơ thể này nhưng vẫn lưu lại trong một tế bào nhớ nào đó của đại não.

Cậu muốn trốn trong ký túc xá cả ngày để đọc sách và chơi game, kết quả chiều đến lại bị Trần Tân Dũng kéo đi giúp việc cho Hội sinh viên của khoa.

Trần Tân Dũng từ hồi năm nhất đã tích cực tham gia Hội sinh viên, giờ vẫn đang là ủy viên. Khoa của họ tuần sau sẽ tổ chức một buổi tọa đàm, cuối tuần này phải đi phát tờ rơi quảng bá trong trường. Buổi chiều thấy Mạc Diệu ngồi không trong phòng, Trần Tân Dũng liền lôi cậu đi theo.

Mạc Diệu cầm một xấp tờ rơi đứng ở một ngã tư đường trong trường, lơ đãng đưa cho từng sinh viên đi ngang qua, dù đối phương có nhận hay không cậu cũng chẳng buồn bận tâm. Sự chú ý của cậu đang đặt vào tòa giảng đường phía trước.

Phía trước chính là Giảng đường số 4, nơi tự học xuyên đêm.

Mạc Diệu đặc biệt đi vòng ra bãi cỏ bên ngoài xem thử, bãi phân chó đã được dọn sạch nhưng nhìn kỹ vẫn thấy dấu vết.

Những dấu vết nhỏ nhặt này khiến cậu không ngừng hồi tưởng lại những hình ảnh trong đêm, mỗi tờ rơi đưa ra đều mang theo chút bực dọc khó tan.

Có hai bạn nữ đi ngang qua, nhận tờ rơi của cậu, có vẻ khá hứng thú với nội dung tọa đàm nên dừng lại hỏi: "Tuần sau vào ngày nào thế bạn?"

Mạc Diệu cúi đầu, đang định chỉ cho họ thời gian và địa điểm in trên tờ rơi thì liếc thấy một con chó xuất hiện ở bãi cỏ Giảng đường số 4, mông cong lên chuẩn bị phóng uế.

Cậu lập tức quát lớn một tiếng: "Này!"

Hai cô gái bị dọa cho ngơ ngác.

Mạc Diệu bước tới, hận không thể nhặt một hòn đá ném con chó: "Không được đi bậy ở đây!" Cậu quát.

Nhiều sinh viên đi ngang qua đều ngoái lại nhìn, ngay cả Trần Tân Dũng đang phát tờ rơi ở ngã tư phía trước cũng nhìn sang.

Con chó bị dọa cho sợ hãi, cụp đuôi chạy biến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!