Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Ánh mắt Mạc Diệu hung dữ, móng vuốt và răng sắc lẹm, khoảnh khắc này cậu cảm thấy mình không phải một con mèo mà là một con hổ, oai phong lẫm liệt khiến kẻ khác không dám lại gần.
Hai con mèo kia vốn định lao vào, nhưng lúc này dường như bị khí thế của cậu làm cho khiếp sợ, cả hai đều dừng lại, cảnh giác nhìn cậu.
Mạc Diệu không vội vàng áp sát, cậu nhe răng, từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa.
Hai con mèo nhìn cậu, nhưng không chỉ nhìn mỗi cậu, ánh mắt chúng còn hướng về phía sau lưng cậu.
Cảm giác này có chút quen thuộc.
Nhưng Mạc Diệu không dám ngoảnh đầu lại, cậu phải đề phòng đây là chiêu trò đánh lạc hướng của kẻ địch, cho đến khi cậu nghe thấy một tiếng động rất khẽ phía sau.
Hai con mèo không chần chừ thêm nữa, quay người chạy mất dạng.
Mạc Diệu ngẩn người, ngoảnh đầu lại, đầu tiên cậu thấy một đôi mắt lấp lánh trong bóng tối, sau đó mới nhờ thị lực nhạy bén của loài vật mà nhận ra, đó là một con mèo đen.
Lại là con mèo đen đêm qua.
Con mèo đen đứng cách cậu khá xa, không có ý định lại gần. Đầu tiên, nó nhìn vào mặt cậu, sau đó nhìn xuống ngực và bụng cậu.
Chỗ đó có phân chó.
Bị một con mèo nhìn bằng ánh mắt như thế, Mạc Diệu lập tức cảm thấy nhục nhã vô cùng.
Cậu không biết con mèo đen này định làm gì, trông nó không cùng hội cùng thuyền với hai con mèo kia, nhưng cũng không thể đảm bảo nó thân thiện với mình.
Cơn giận tích tụ nãy giờ của Mạc Diệu vẫn chưa có chỗ xả, cậu không ngại nhân lúc đang nóng máu mà xử luôn cả con mèo đen này.
Đồng tử cậu thu nhỏ lại, từ từ hạ thấp thân mình, rồi… không kiềm chế được, cậu nôn ọe một cái.
Phân chó thối quá.
Con mèo đen vẫn đứng yên tại chỗ, dù chỉ là một con mèo mà dáng đứng cũng có vẻ cao ráo, hiên ngang.
Mạc Diệu hết thấy nhục rồi, cậu thấy việc rửa sạch phân chó quan trọng hơn. Còn con mèo đối diện kia, hễ nó chưa tấn công mình thì tạm thời không thèm chấp nó làm gì.
Không dám quay lưng lại với đối phương, Mạc Diệu vừa đối mặt với nó vừa di chuyển ngang. Khi đã rời khỏi thảm cỏ và cách xa tòa nhà, cậu mới nhận ra đây là tòa nhà tự học duy nhất mở cửa xuyên đêm: Tòa nhà Giảng đường số 4.
Dù đã khuya nhưng Giảng đường 4 vẫn sáng đèn trưng. Rõ ràng còn lâu mới đến kỳ thi cuối kỳ, nhưng trong trường vẫn có người tự học đến đêm muộn, có lẽ là đang ôn thi cao học hoặc chuẩn bị cho kỳ thi quan trọng nào đó.
Mạc Diệu vòng ra mặt trước giảng đường.
Đi vào từ cửa chính, đi hết hành lang bên trái là nhà vệ sinh của tòa nhà.
Cửa các phòng học hai bên đều mở, đèn cũng sáng, nhưng sinh viên trong mỗi phòng không nhiều, có một số bàn chồng đầy sách vở nhưng không thấy người đâu.
Cửa nhà vệ sinh nam và nữ đối diện nhau, ở giữa là bồn rửa tay chung.
Mạc Diệu nhảy lên bệ đá, xuất phát từ ý thức đạo đức của một sinh viên đại học, cậu cố gắng không để phân chó trên ngực dính vào bệ.
Cậu dùng một cái chân gạt vòi nước, nước máy chảy ra rào rào.
Bồn rửa tay ở đây không có nước nóng, Mạc Diệu chìa chân ra thử nhiệt độ nước trước, cũng may thời tiết chưa quá lạnh, nhiệt độ này vẫn có thể chấp nhận được.
Tiếp đó Mạc Diệu do dự một chút, rồi áp dụng tư thế nằm ngửa vào trong bồn rửa, hai chân trước chống lên bệ, để mình từ từ trượt xuống cho phần ngực và bụng được xối nước.
Cảm giác nước lạnh chạm vào bụng và móng chân hoàn toàn khác nhau.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!