Chương 25: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Mạc Diệu đã hoàn tất mọi công tác chuẩn bị, cậu chọn một ngày thứ Bảy để chính thức dọn vào căn phòng thuê của mình và Tư Viễn.

Và ngày hôm sau, Chủ Nhật, cậu dự định cùng Tư Viễn đi đón hai con mèo về.

Cuộc sống dường như sắp bước sang một giai đoạn hoàn toàn mới, khiến người ta không khỏi mong chờ.

Mạc Diệu và Tư Viễn hẹn gặp nhau ở nhà ăn.

Ban ngày Tư Viễn đi làm, về hơi muộn một chút nhưng vẫn kịp trước khi nhà ăn đóng cửa.

Lúc đó Mạc Diệu đã ăn xong, cậu ngồi trên ghế nghịch điện thoại chờ Tư Viễn.

"Lát nữa đi lấy cái bưu kiện nhé," Mạc Diệu đột nhiên nói.

Đôi đũa của Tư Viễn trước bát mì khựng lại một nhịp, nói: "Được."

Kể từ khi chuẩn bị chuyển nhà, hầu như ngày nào Mạc Diệu cũng nhận bưu kiện. Kiện hàng hôm nay là một thùng đồ ăn đóng lon cho mèo, đến rất đúng lúc, ngày mai có thể dùng làm quà tặng cho hai chú mèo nhỏ về nhà mới.

Tư Viễn đạp xe chở Mạc Diệu đến điểm nhận bưu kiện của trường.

Thùng hàng hơi nặng, Mạc Diệu thấy để vào giỏ xe phía trước không an toàn, thế là đặt lên yên sau, nhặt một sợi dây thừng ai đó vứt dưới đất buộc tạm bợ lại.

"Đi dạo chút đi," tâm trạng cậu có vẻ rất tốt, đề nghị với Tư Viễn.

Tư Viễn đáp: "Được."

Thế là Tư Viễn dắt xe đạp, cùng Mạc Diệu đi dạo trong sân trường.

Khuôn viên trường họ không lớn lắm. Vốn là một ngôi trường lâu đời có lịch sử trăm năm, cơ sở cũ nằm trong nội đô không có cách nào mở rộng thêm nên diện tích cứ duy trì như vậy mãi.

Thực ra, Mạc Diệu cảm thấy hơi bồi hồi khi sắp dọn ra ngoài. Thời trung học cậu chưa từng ở nội trú, lên đại học mới lần đầu ở ký túc xá, sống tập thể với bạn bè, giờ lại vội vàng dọn ra ngoài, sau này chắc sẽ không còn trải nghiệm này nữa.

Nếu không phải vì muốn nuôi mèo, chắc chắn cậu không muốn ra ngoài thuê nhà sớm như vậy. Đợi đến lúc tốt nghiệp mới đi làm, còn có biết bao nhiêu cơ hội để thuê nhà.

Cậu liếc nhìn Tư Viễn bên cạnh, lại nghĩ, đương nhiên cũng là vì Tư Viễn. Tuy rằng cậu và Tư Viễn dù không ra ngoài thuê nhà thì vẫn có thể lén lút ở trong ký túc xá… Nghĩ đến đây, Mạc Diệu không nhịn được muốn cười, chắc là thấy không ổn lắm nên cậu liền gạt phắt cái suy nghĩ vớ vẩn ấy đi.

Tư Viễn không hỏi cậu cười cái gì, chỉ thấy cậu cười thì khóe miệng cũng khẽ cong lên theo.

Họ đi ngang qua cổng ký túc xá nữ, thấy chú mèo đực hung dữ kia đã được thả về rồi. Nó vẫn bộ dạng như cũ, túc trực ở cổng khu ký túc xá nữ, đợi sinh viên đi qua cho ăn.

Mấy con mèo hoang khác thường vây đánh Mạc Diệu thì không thấy bóng dáng đâu, cậu cũng không rõ chúng có được ai nhận nuôi hay không.

Rồi Mạc Diệu nhìn thấy một chú mèo nhỏ, hình như chính là con mèo gặp ở lán xe lần trước. Nó đang thập thò ở cổng khu ký túc xá nữ trông rất tội nghiệp. Chú mèo đực to xác nhìn thấy nó liền gầm gừ đe dọa, thế là nó vội vàng trốn biệt, chỉ để lộ một mẩu tai nhỏ xíu nơi góc tường.

Mạc Diệu chụp một tấm ảnh mèo con gửi cho Dư Chân Chân.

Dư Chân Chân nhanh chóng hồi đáp bằng một icon "OK".

Tư Viễn hỏi cậu: "Có muốn nhận nuôi luôn không?"

Mạc Diệu vội vàng nói: "Thôi bỏ đi, tôi không đủ khả năng."

Cậu ngẫm nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Tôi cảm thấy ấy mà, chuyện này cũng giống như sinh con vậy, không đủ khả năng mà cứ đẻ một đống, chẳng chăm sóc tốt cho đứa nào thì đó không phải là có lòng tốt, mà là không có trách nhiệm."

"Ừm," Tư Viễn chỉ khẽ đáp lại một tiếng như vậy.

Họ tiếp tục đi về phía trước, quay lại trước cửa nhà ăn. Mạc Diệu nhìn thấy lùm cây nhỏ bên cạnh nhà ăn, trong đầu nảy ra vài ký ức.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!