Chương 24: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Sáng Chủ Nhật, lúc Mạc Diệu tỉnh dậy, Tư Viễn đã ra ngoài rồi.

Cậu ngồi trên giường, chợt nghĩ mình và Tư Viễn giống như những người bạn mạng gặp mặt ngoài đời vậy. Hai con mèo là nhân vật trong game của họ, vì thế họ mới có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Lúc rửa mặt, Mạc Diệu hỏi Trương Tử Vũ: "Này, mày nói xem bạn mạng gặp nhau ngoài đời có phải đều có một giai đoạn gượng gạo không?"

Trương Tử Vũ đang đánh răng, miệng đầy bọt, ú ớ hỏi: "Gượng gạo kiểu gì?"

"Kiểu như tâm hồn thì quen thuộc, nhưng thể xác lại thấy xa lạ ấy."

"Cũng không hẳn đâu," Trương Tử Vũ nói, "Chẳng phải rất nhiều đôi vừa gặp mặt đã dắt nhau đi nhà nghỉ rồi sao?"

Mạc Diệu không nhịn được quay sang nhìn cậu ta.

Trương Tử Vũ nói: "Đúng mà, thể xác lập tức kéo lại gần nhau luôn."

Cậu ta còn làm động tác chạm hai đầu ngón tay vào nhau.

Mạc Diệu treo khăn mặt của mình lên, quay người bỏ đi.

Lát sau Trương Tử Vũ còn tò mò hỏi: "Mày yêu qua mạng à?"

Mạc Diệu không buồn đáp lời.

Tranh thủ lúc có thời gian, Mạc Diệu lại đi xem nhà quanh trường. Lần này cậu ưng một căn có vị trí và giá cả đều hợp lý. Căn phòng đó chắc là do chủ nhà ngăn ra, có phòng ngủ, nhà vệ sinh và ban công, không có bếp và phòng khách. Phòng ngủ chỉ có một chiếc giường nhưng không gian khá rộng. Điều kiện này đối với Mạc Diệu đương nhiên không phải là tốt, nhưng nó gần trường, lại rẻ nữa.

Chỉ có tổng giá rẻ thì Tư Viễn và Mạc Diệu chia đôi tiền phòng mới không quá nặng gánh.

Mạc Diệu không tiện nói với Tư Viễn những lời kiểu như để cậu trả tiền, hay cậu trả trước. Cậu chỉ có thể trong phạm vi khả năng của mình, cố gắng hóa giải mâu thuẫn giữa lý tưởng và hiện thực.

Lúc xem nhà, Mạc Diệu nhìn chằm chằm chiếc giường lớn trong phòng ngủ, nhớ lại lý thuyết "kéo gần khoảng cách thể xác" của Trương Tử Vũ, không nhịn được đưa tay lên che miệng khẽ ho một tiếng, muốn gạt bỏ những suy nghĩ lộn xộn đó đi.

Anh chàng môi giới đi cùng vẫn đang thuyết phục cậu: "Hai người ở cũng được mà, đẩy cái giường này sát vào tường, có thể kê thêm một chiếc giường nhỏ nữa, dù sao phòng này cũng đủ rộng. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, hai người ở phòng riêng chắc chắn vẫn thoải mái hơn. Nếu cậu cần, tôi cũng có thể đưa cậu đi xem, có điều giá hơi cao hơn một chút."

Mạc Diệu nói: "Cứ xem thử xem sao."

Cả một ngày trời, Mạc Diệu xem không ít chỗ, nhưng nơi ưng ý nhất về mọi mặt vẫn là căn hộ nhỏ có phòng ngủ riêng kia.

Ăn tối xong, Mạc Diệu có chút bồn chồn không yên. Cậu rời trường, bắt tàu điện ngầm đến trung tâm thương mại nơi Tư Viễn đang làm thêm.

Lúc đi thang cuốn lên lầu, Mạc Diệu đã nhìn thấy nhà hàng vui chơi trẻ em đó. Một người mặc bộ đồ thú bông đang phát bóng bay cho lũ trẻ ở cửa.

Mạc Diệu không lại gần, cậu dừng lại đối diện nhà hàng, ngăn cách bởi một khoảng giếng trời. Chỗ đó có một nhà hàng khác không có khách xếp hàng, cậu ngồi xuống ghế cũng chẳng ai để ý.

Cậu cứ ngồi đó nhìn con thú bông ở phía đối diện.

Tại sao lại đến thăm Tư Viễn nhỉ?

Mạc Diệu tự hỏi mình. Thực ra chính là vì cảm thấy chờ đợi quá giày vò, một luồng xung động thúc giục cậu phải đến gặp Tư Viễn ngay lúc này.

Giống như việc cậu vội vã đi xem nhà, thuê nhà, ngoài việc muốn đón hai con mèo về, còn là vì muốn được sống cùng Tư Viễn.

Xung động của tình cảm giống như dòng sông rừng núi gặp mùa nước lũ. Ban đầu chỉ thấy chút đục ngầu, cứ ngỡ nước sẽ chảy hiền hòa, thực ra thượng nguồn đã cuộn trào mãnh liệt, dòng nước dâng cao cuốn theo đất đá đổ xuống, trong phút chốc lấp đầy lòng sông.

Càng nghĩ càng thấy nôn nóng, bồn chồn.

Con thú bông đối diện dừng công việc lại, đưa tay gạt gạt cái đầu to xù xì, rồi nhìn về phía Mạc Diệu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!