Chương 23: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Khi Mạc Diệu quay về trường khi trời đã về chiều, cậu đi một mình, còn Dư Chân Chân vẫn ở lại bệnh viện thú y để giúp đỡ.

Trên đường về, Mạc Diệu cứ đắn đo suy nghĩ mãi. Khi không quyết định được, cậu liền gọi điện cho mẹ, thử ướm lời về ý định thuê nhà.

Mạc Diệu là một đứa trẻ điển hình lớn lên trong một gia đình tràn ngập yêu thương, gia cảnh tốt, cha mẹ hòa thuận và đều yêu thương cậu. Vì vậy tính cách cậu có chút kiêu ngạo nhưng lại mang vẻ ngây ngô, bản tính lại chân thành và thiện lương.

Nghe cậu nói muốn thuê nhà, mẹ hỏi lý do tại sao.

Mạc Diệu nói về dự định nuôi mèo.

Mẹ bảo: "Nhận nuôi mèo hoang à? Tốt lắm, chỉ sợ con hứng lên được ba phút, nuôi được hai ngày lại không muốn nuôi nữa thì tính sao đây?"

Mạc Diệu nói: "Sẽ không đâu."

Cậu không thể nói rằng tình cảm của cậu với hai con mèo đó không chỉ có "ba phút".

Mẹ dặn dò: "Vẫn phải cân nhắc thật kỹ. Thuê nhà thì được, nuôi mèo cũng được, nhưng đưa ra quyết định không phải là trong lúc nhất thời bốc đồng, phải suy nghĩ thận trọng."

"Con biết rồi," Mạc Diệu trả lời.

Giọng mẹ trở nên nhẹ nhàng: "Dạo này ở trường thế nào hả con yêu?"

Mạc Diệu gãi gãi đầu, tán gẫu với mẹ, chẳng mấy chốc đã về đến trường.

Buổi chiều không có việc gì, Mạc Diệu đi dạo quanh trường, tìm được khá nhiều thông tin cho thuê nhà. Có mấy căn cũng ổn, dành cho sinh viên, giá cả cũng hợp lý, nhưng Mạc Diệu vẫn chưa thể chốt ngay được.

Cậu không biết Tư Viễn nghĩ thế nào, thậm chí cậu còn không biết mình có nên mở lời mời Tư Viễn hay không.

Mạc Diệu chẳng biết tâm sự chuyện này với ai, nghĩ đi nghĩ lại, cậu hẹn Lý Nhã Hàm ra ngoài ăn cơm. Cậu cảm thấy so với con trai, con gái có tâm hồn tinh tế và suy nghĩ thấu đáo hơn.

Hai người hẹn nhau tại một nhà hàng Tây yên tĩnh ngoài trường, đôi nam nữ trẻ trung trông cứ như đang hẹn hò vậy.

Lý Nhã Hàm thấy có chút kỳ lạ khi Mạc Diệu hẹn mình ăn cơm, cô hỏi: "Sao cậu không rủ Ngô Tịnh Nghiên?"

"Tại sao phải rủ Ngô Tịnh Nghiên?" Mạc Diệu vốn chưa từng nghĩ đến việc rủ Ngô Tịnh Nghiên.

Lý Nhã Hàm nói: "Lúc tớ ra ngoài chiều nay, cậu ấy còn hỏi tớ đi đâu đấy."

Lý Nhã Hàm ở thành phố này không có người thân, bạn bè hay bạn cũ. Nếu không đi cùng các bạn cùng phòng ký túc xá, hầu như cô không bao giờ ra ngoài ăn cơm riêng với người khác.

Mạc Diệu bảo: "Kệ cô ấy."

Bầu không khí hơi trầm xuống, Lý Nhã Hàm chủ động mở lời, hỏi Mạc Diệu đã tìm thấy con mèo cậu cần tìm chưa.

Lúc này Mạc Diệu mới kể về chuyện hôm nay cậu đến tổ chức cứu hộ, chứng kiến cảnh bệnh viện thú y triệt sản cho mèo hoang.

Lý Nhã Hàm khá hứng thú, nghe rất chăm chú.

Mạc Diệu nói: "Tôi muốn nhận nuôi hai con mèo."

"Nuôi kiểu gì? Ở ký túc xá đâu có cho nuôi."

"Thuê nhà vậy."

"Ồ." Lý Nhã Hàm gật đầu, thực ra cô và Mạc Diệu cũng không thân thiết lắm nên không tiện đưa ra ý kiến.

Mạc Diệu nhích lại gần một chút: "Cậu thấy tôi mời Tư Viễn cùng thuê chung nhà có thích hợp không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!