Chương 22: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Cô gái tóc ngắn tên là Dư Chân Chân, đó là điều Mạc Diệu biết được vào ngày hôm sau.

Hôm đó là thứ Bảy, Mạc Diệu tự thức dậy trước khi chuông báo thức reo. Cậu cứ canh cánh việc đi thăm hai con mèo, lo Dư Chân Chân đi sớm nên việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy là nhắn tin cho cô ấy.

Họ hẹn gặp nhau ở cổng nhà ăn.

Vừa nhìn thấy Mạc Diệu, câu đầu tiên Dư Chân Chân hỏi là: "Sao có mình cậu thế, anh chàng đẹp trai đi cùng cậu đâu rồi?"

Mạc Diệu nhìn cô chằm chằm: "Làm gì?"

"Sao cậu ấy không đi?"

"Hôm nay cậu ấy có việc."

"Ồ," Dư Chân Chân có vẻ hơi tiếc nuối.

Mạc Diệu cũng chẳng hiểu nổi, rốt cuộc Tư Viễn đẹp trai hơn cậu bao nhiêu mà cô nàng nào cũng cứ tơ tưởng đến cậu ta thế? Mạc Diệu thấy mình cũng đâu có kém cạnh gì.

Tuy nhiên sáng nay lúc Mạc Diệu tỉnh dậy, cậu đã nghe thấy Tư Viễn xuống giường rồi.

Cậu ngồi dậy, vén màn nhìn đối phương: "Cậu ra ngoài à?"

"Hôm nay tôi có ca làm," Tư Viễn nói.

Vì là cuối tuần, hai người còn lại trong phòng vẫn chưa dậy nên họ phải hạ thấp giọng nói chuyện.

"Cậu không đi thăm mèo với tôi à?"

Tư Viễn lắc đầu: "Tôi không xin nghỉ được."

Mạc Diệu nhìn Tư Viễn mở cửa phòng đi ra, cậu hiểu rằng Tư Viễn phải đặt công việc lên hàng đầu, đồng thời cũng nhận ra tình cảm của cậu ấy dành cho mèo dường như không sâu đậm như mình.

Cậu lại nhớ đến lời đề nghị thuê chung nhà của Tư Viễn.

Một người vốn tình cảm đạm mạc như Tư Viễn lại đề nghị thuê nhà ở chung với mình để cùng nhau nuôi mèo…

"Này!" Dư Chân Chân gọi giật giọng.

Mạc Diệu bừng tỉnh, mới nhớ ra mình và Dư Chân Chân đang ngồi trên xe buýt đến bệnh viện thú y.

Dư Chân Chân nói: "Tôi nói nãy giờ cậu có nghe thấy không đấy?"

"Gì cơ?"

"Tôi nói là nhận nuôi cũng bắt buộc phải triệt sản!"

Mạc Diệu nghĩ nghĩ: "Chúng đều là mèo đực, đâu có mang thai được."

"Nhưng chúng sẽ động đực, kêu gào, đi tiểu bậy, trở nên hung dữ và sẽ bất chấp tất cả để chạy ra ngoài tìm mèo cái."

"Không đến mức đó chứ?" Mạc Diệu khó mà tưởng tượng được chú mèo đen điềm tĩnh kia lại có hành vi như vậy. Nhưng rồi lại nghĩ, con mèo đen cậu thấy là Tư Viễn, chứ đâu phải con mèo đen thật sự. Nếu không có linh hồn Tư Viễn, con mèo đó chỉ là một chú mèo đen bình thường, chắc cũng sẽ đuổi theo mèo cái thôi.

Nghĩ đến đây, đầu óc Mạc Diệu bắt đầu bay bổng: Mèo đen có phải đều thích mèo trắng không? Đẻ ra mèo con sẽ màu xám? Hay là nhị thể đen trắng nhỉ?

"Đến trạm rồi!" Dư Chân Chân nói, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của Mạc Diệu.

Hôm nay bệnh viện thú y rất nhộn nhịp, trạm cứu hộ đã đặt lịch trước vài ca phẫu thuật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!