Chương 2: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Đêm thứ hai, Mạc Diệu lại trở lại giấc mơ đó.

Cậu vẫn là một con mèo đứng trên mái nhà. Đầu tiên, cậu ngẩn ngơ đứng đó, một lúc sau nhận ra mình sẽ không tỉnh lại ngay, thế là bắt đầu bước tới.

Lần này cậu đã có chút kinh nghiệm, thò móng vuốt dưới chân ra cố gắng bám chặt vào mái ngói, mỗi bước đi đều cẩn thận hết sức để không bị rơi xuống.

Trong lúc đó, cậu cứ cúi đầu nhìn chân mình, nhận ra mình là một con mèo màu xám trắng, thân hình khá mập mạp, lông trên chân hơi bẩn và ngả đen, nhưng vẫn còn xù lông.

Cậu đi thẳng đến mép mái nhà, ghé mắt nhìn xuống, thấy cao quá không dám nhảy. Hai con mèo đêm qua nhảy xuống kiểu gì nhỉ?

Mạc Diệu lại ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy tòa nhà ký túc xá của mình, các cửa sổ đều đã tắt đèn tối om.

Cậu chợt nghĩ, đã là mơ thì sao lại không thể nhảy xuống chứ?

Giấc mơ vốn kỳ quái và phi logic, cậu có thể là mèo thì sao lại không thể bay? Mạc Diệu bỗng nhiên nảy sinh một sự bốc đồng.

Chính trong cơn bốc đồng đó, Mạc Diệu chống bốn chân, cả cơ thể hơi ngả ra sau, đúng lúc chuẩn bị nhảy đi thì cậu nghe thấy tiếng động khác.

Mạc Diệu quay đầu lại, thấy hai con mèo khác lao lên mái ngói, đang tiến về phía cậu.

Hai con mèo đó một trước một sau, trông rất giống hai con cậu nhìn thấy đêm qua. Ban đầu chúng đi không nhanh, nhưng đến giữa chừng đột nhiên tăng tốc, gần như là vồ lấy Mạc Diệu.

Mạc Diệu còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị con mèo đi trước vồ ngã, rơi xuống dưới.

Giấc mơ này một lần nữa kết thúc đột ngột trong cảm giác hụt hẫng mạnh mẽ khi rơi tự do.

Mạc Diệu như từ trên trời rơi xuống giường nệm mềm mại, mở mắt ra thấy lớp màn trắng bao quanh, sau đó không còn gì khác.

Nếu lần đầu gặp giấc mơ này, Mạc Diệu chỉ cảm thấy kỳ lạ, thì lần thứ hai cậu bắt đầu cảm thấy phiền muộn.

Mạc Diệu cuộn cuốn sách lại, cầm trong tay đi trên con đường dẫn đến khu giảng đường số 7.

Sắp đến giờ vào lớp, trên đường không có nhiều sinh viên, vài bạn nữ bước vội vàng đi lướt qua cậu.

Hôm nay là tiết học chung của cả khối, Mạc Diệu đến muộn, giảng viên đã sao chép xong bài giảng trên bục, phòng học bậc thang chật kín người, chỉ còn lác đác vài chỗ trống ở giữa, muốn vào phải nhờ các bạn đứng dậy cho lách qua.

Ngô Tịnh Nghiên ngồi ở hàng thứ tư quay đầu lại, giơ tay vẫy vẫy cậu.

Mạc Diệu đi từ một bên phòng học lên hàng trên, thấy người ngồi ghế ngoài cùng hàng bốn là bạn thân Lý Nhã Hàm của Ngô Tịnh Nghiên, giữa hai người họ vẫn còn trống một chỗ.

Lý Nhã Hàm thấy Mạc Diệu bèn chủ động đứng dậy nhường lối cho cậu vào.

Mạc Diệu khẽ nói cảm ơn, lách qua trước mặt Lý Nhã Hàm, định ngồi xuống thì Ngô Tịnh Nghiên kéo cánh tay cậu một cái.

Ngô Tịnh Nghiên đã đứng dậy, cô chỉ tay về phía bên trái mình, ở đó vẫn còn một chỗ trống.

Mạc Diệu đành phải vào sâu bên trong trước, đợi đến lúc ngồi xuống mới hỏi Ngô Tịnh Nghiên: "Vẫn còn người nữa à?"

Ngô Tịnh Nghiên gật đầu, khóe môi còn vương chút ý cười đầy bí ẩn.

Mạc Diệu đặt sách lên bàn.

Ngô Tịnh Nghiên đưa tay ấn lên cuốn sách của cậu, vuốt phẳng quyển giáo trình bị cuộn lại.

Mạc Diệu liếc nhìn một cái, không nói gì.

Ngô Tịnh Nghiên không phải bạn gái cậu. Họ bắt đầu thân thiết từ học kỳ hai năm nhất, Ngô Tịnh Nghiên là người chủ động, lên lớp ngồi cạnh cậu, tối đi học tự chọn chỗ cho cậu, học xong còn rủ cậu ra sân vận động tản bộ. Lúc đó cả lớp ai cũng tưởng họ đang yêu nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!