Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Tư Viễn quăng cái áo phông sang một bên chậu, lưng tựa vào bức tường ốp gạch men, chỉ cần đứng thẳng lên một chút là sẽ chạm sát vào Mạc Diệu, cậu ấy hỏi: "Cái gì cơ?"
Mạc Diệu mất kiên nhẫn, nhưng không muốn hét to để hai người bên ngoài nghe thấy nên vẫn hạ thấp giọng: "Cậu thấy thế có thú vị không? Cứ úp úp mở mở đánh đố nhau để làm gì? Phải thì bảo phải, không thì bảo không, đừng có vòng vo với tôi."
Tư Viễn nói: "Tôi vốn dĩ là người rất đáng ghét mà."
Mạc Diệu hỏi: "Cậu chính là con mèo đen đó? Cậu biết là tôi à?"
Câu hỏi quá trực diện khiến Tư Viễn im lặng một hồi lâu mới đáp: "Tôi cũng mới biết cách đây không lâu thôi."
"Tại sao?"
"Tại sao cái gì?"
"Tại sao lại biến thành mèo? Tôi vẫn luôn không biết chuyện gì đã xảy ra!"
Tư Viễn lắc đầu.
"Bọn mình trúng tà rồi à?"
Tư Viễn im lặng.
Mạc Diệu lùi lại nửa bước, Tư Viễn vừa đứng thẳng dậy thì Mạc Diệu lại đẩy cậu ấy mạnh một cái về phía sau: "Cậu đang trêu tôi đấy à?"
Cậu sinh nghi, không còn phân biệt nổi đâu là thật nữa.
Tư Viễn đáp: "Ừm."
"Ừm cái gì?" Mạc Diệu định túm cổ áo cậu ấy thì mới nhận ra người ta đang c** tr*n.
Tư Viễn bất ngờ nắm chặt lấy tay cậu: "Cậu bình tĩnh lại được không?"
Mạc Diệu nhìn cậu ấy chằm chằm.
"Cậu ra ngoài trước đi, để tôi tắm cái đã, được không?"
Mạc Diệu không nói gì.
Tư Viễn ôn tồn: "Con mèo đen đó đúng là tôi. Lúc đầu tôi chỉ nghi ngờ thôi, hôm nay nghe cậu nói tôi mới chắc chắn. Cậu đừng vội, tôi cũng không trêu gì cậu cả, giờ bình tĩnh được chưa?"
Giọng Tư Viễn rất thản nhiên, thậm chí có thể coi là dịu dàng, trong không gian chật hẹp này, giọng trầm thấp khẽ lọt vào tai Mạc Diệu.
Mạc Diệu đứng thẳng người, Tư Viễn vẫn nắm tay cậu, cậu dùng lực hất ra rồi mở cửa nhà vệ sinh bước ra ngoài.
Hai người còn lại trong phòng đều đang nhìn cậu, nhưng thấy cậu ra thì vội giả vờ như không thấy.
Mạc Diệu ngồi khoanh chân trên giường của mình.
Lúc Tư Viễn bước ra, trên người vẫn còn vương hơi nước.
Mọi người trong phòng vẫn chưa ngủ nên nói chuyện gì lúc này cũng không tiện, Mạc Diệu có chút hối hận vì vừa nãy không nói rõ ràng trong nhà vệ sinh, nhưng giờ mà lôi Tư Viễn vào đó lần nữa thì kỳ quặc quá.
Tư Viễn leo lên giường, ký túc xá tắt đèn đi ngủ.
Mạc Diệu không ngủ được, cậu nằm trên giường âm thầm lắng nghe động động tĩnh xung quanh, thậm chí không dám trở mình vì sợ tiếng động nhỏ nhất cũng làm Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng thức giấc.
Sau đó cậu nghe thấy tiếng thở của hai người kia đã đều đặn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!