Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Sáng nay chỉ có duy nhất tiết học lớn này.
Vừa tan học, Mạc Diệu đã vội vã chặn đường Lý Nhã Hàm khi cô định rời khỏi lớp.
Ngô Tịnh Nghiên đi ngang qua họ với vẻ mặt lạnh lùng.
Lý Nhã Hàm vẫn còn nhìn theo bóng lưng Ngô Tịnh Nghiên, Mạc Diệu chỉ đành hỏi thăm một câu: "Hai người vẫn ổn chứ?"
"Không có gì," Tâm trạng Lý Nhã Hàm không được tốt cho lắm.
Mạc Diệu cũng chẳng tò mò chuyện giữa Lý Nhã Hàm và Ngô Tịnh Nghiên cho lắm, cậu chuyển chủ đề: "Cậu giúp tôi một việc có được không?"
Lý Nhã Hàm ngạc nhiên: "Việc gì?"
Mạc Diệu nói: "Tôi muốn vào ký túc xá nữ một lát, cậu giúp tôi đăng ký với quản lý được không?"
Lý Nhã Hàm ngẩn người: "Cậu muốn vào phòng bọn tôi á?"
Cô theo bản năng nghĩ Mạc Diệu định vào vì chuyện của Ngô Tịnh Nghiên.
Mạc Diệu đính chính: "Tôi chỉ muốn vào khu ký túc xá nữ thôi, không vào phòng các cậu đâu."
"Vào đấy làm gì?" Lý Nhã Hàm thật sự tò mò.
Vẻ mặt Mạc Diệu nghiêm trọng: "Tìm mèo."
Mạc Diệu và Lý Nhã Hàm cùng ra khỏi tòa giảng đường, cậu thấy Tư Viễn đã leo lên chiếc xe đạp của mình.
Tư Viễn thấy họ cũng không dừng lại mà đạp xe đi luôn.
Lý Nhã Hàm nhìn theo bóng lưng Tư Viễn.
Trong lòng Mạc Diệu lúc này chỉ có mèo, chẳng còn tâm hơi đâu mà để ý đến cảm xúc của Lý Nhã Hàm, cậu giục cô ấy: "Chúng ta nhanh lên đi."
Lý Nhã Hàm dẫn Mạc Diệu về ký túc xá nữ, làm thủ tục đăng ký ở cổng, nói là Mạc Diệu đến giúp cô chuyển đồ.
Vừa vào cổng, Mạc Diệu đi thẳng tới góc khuất nơi con mèo trốn đêm nọ.
Ở góc đó vẫn còn mấy cái thùng giấy vứt lăn lóc, nhưng chẳng thấy bóng dáng mèo đâu.
Cảm giác có chút thất vọng nhưng dường như cũng đã lường trước được, Mạc Diệu ngẩng đầu thở dài một tiếng, rồi bất chợt quay sang hỏi Lý Nhã Hàm: "Cậu có bao giờ nhìn thấy con mèo đen nào ở ký túc xá nữ không?"
"Cậu nói Tiểu Hắc à?"
"Hửm?" Tim Mạc Diệu bỗng nảy lên một cái.
Lý Nhã Hàm nói: "Ở đây có mấy con mèo hoang cơ, tớ không biết có phải con đen tuyền mà cậu nói không, bọn tớ hay gọi nó là Tiểu Hắc."
Mạc Diệu hỏi: "Thế còn một con mèo xám béo hay đi cùng nó, cậu có thấy bao giờ không?"
Lần này Lý Nhã Hàm không trả lời ngay mà ngẫm nghĩ một hồi rồi bảo: "Hình như là có, tớ không nhớ rõ lắm."
Mạc Diệu nói: "Nếu cậu thấy chúng thì báo cho tôi một tiếng nhé."
"Được thôi…" Lý Nhã Hàm có chút ngập ngừng, "Nhưng chúng chạy nhanh lắm, báo cậu chắc cậu cũng chẳng bắt kịp đâu. Cậu định bắt chúng à?"
"Không phải," Mạc Diệu nói, "Tôi chỉ muốn nhìn chúng thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!