Chương 16: (Vô Đề)

Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan

Trong lúc nhất thời, cả Mạc Diệu và Tư Viễn đều im bặt.

Phòng thay đồ quá nhỏ và kín mít, vừa hầm cập vừa ẩm ướt, Mạc Diệu thậm chí có thể cảm nhận được hơi nóng từ người Tư Viễn đang tỏa ra xung quanh. Cậu liếc nhìn sang, thấy những giọt mồ hôi li ti trên vai Tư Viễn bắt đầu lăn dài, hòa vào nhau rồi chảy dọc xuống lưng.

Hai tay Tư Viễn chống ra sau để giữ người, khiến cơ bắp ở lưng hơi gồng lên, không quá cuồn cuộn nhưng đầy sức mạnh, một kiểu rắn rỏi của người lao động cực nhọc.

Mạc Diệu chợt nhớ đến cuộc cãi vã giữa Ngô Tịnh Nghiên và Lý Nhã Hàm hôm nay. Có phải Ngô Tịnh Nghiên có ý với Tư Viễn không nhỉ? Có lẽ là có. Nếu xét từ góc độ thực tế và lợi ích, Mạc Diệu sẽ là lựa chọn tốt hơn để làm bạn trai; Nhưng từ bản năng con người và khao khát nội tâm, có lẽ Tư Viễn lại có sức hút hơn…

Để Mạc Diệu thừa nhận một thằng con trai khác có sức hút hơn mình là chuyện không dễ dàng chút nào, nhưng nghĩ lại, ai mà chẳng muốn gần gũi với một người đồng giới có nội tâm kiên cường và mạnh mẽ cơ chứ?

Tư Viễn bắt đầu lấy khăn lau mồ hôi rồi thay một bộ đồ khác. Áo phông đen đơn giản, nhưng quần lại là quần đồng phục nhân viên nhà hàng với phối màu đỏ vàng lòe loẹt, rộng thùng thình, dĩ nhiên là chẳng đẹp đẽ gì.

Nhưng Tư Viễn hoàn toàn chẳng bận tâm, cậu ấy nói với Mạc Diệu: "Đi thôi."

Mạc Diệu vốn định bắt taxi về trường, kết quả lại cùng Tư Viễn đi thang máy xuống thẳng bãi đỗ xe.

"Cậu có xe à?" Mạc Diệu suýt chút nữa là thốt lên đầy kinh ngạc.

Thế rồi Tư Viễn dắt ra một chiếc xe đạp từ giữa mấy hàng xe điện.

Mạc Diệu đấu tranh tư tưởng một hồi, cuối cùng không nỡ mở miệng từ chối.

Tư Viễn đạp xe chở Mạc Diệu về trường. May mắn trường không cách trung tâm thành phố quá xa, đạp xe chỉ mất khoảng nửa tiếng, có điều dọc đường cứ gặp đèn đỏ là phải xuống dắt bộ. Hơn nữa lúc này tại mấy ngã tư lớn vẫn còn cảnh sát giao thông trực, Mạc Diệu cứ phải lén lén lút lút vì sợ bị tóm, dù không bị phạt tiền thì bị giáo huấn giữa đường cũng mất mặt lắm.

Về đến trường, lúc Tư Viễn đi gửi xe vào lán, Mạc Diệu một mình lên lầu về ký túc xá trước.

Trong phòng, Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ đều có mặt.

Mạc Diệu vừa mở cửa bước vào đã nghe Trần Tân Dũng hỏi với giọng đầy ngạc nhiên: "Sao về sớm thế?"

Mạc Diệu cố ý để hé cửa, đi thẳng về phía giường mình.

Trần Tân Dũng lại hỏi: "Không phải đi mừng sinh nhật Ngô Tịnh Nghiên à?"

Mạc Diệu liếc cậu ta một cái: "Cái gì mày cũng biết nhỉ."

Trần Tân Dũng cười khan một tiếng.

Đúng lúc này, Tư Viễn cũng vào phòng.

Trần Tân Dũng không nói gì nữa, tuy quay mặt đi nhưng ánh mắt vẫn cứ liếc về phía Tư Viễn.

Tư Viễn im lặng đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Đợi cửa nhà vệ sinh đóng lại, Trần Tân Dũng bỗng cười giễu một tiếng, nói: "Mặc cái thứ gì trên người thế không biết."

Trương Tử Vũ nói: "Chắc là đồng phục đi làm thêm."

"Sao lại mặc cả về đây? Nhìn quê chết đi được."

Mạc Diệu ngước mắt nhìn cậu ta: "Liên quan gì đến mày?"

Trần Tân Dũng ngây ngẩn cả người.

Mạc Diệu bồi thêm: "Bớt lo chuyện bao đồng đi."

Cửa nhà vệ sinh mở ra, trong phòng không ai nói thêm lời nào, ai nấy tự làm việc của mình rồi đi ngủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!