Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Tư Viễn đã về giường đi ngủ.
Mạc Diệu vẫn mở mắt, nhìn chằm chằm vào chiếc màn trên đỉnh đầu, không nhúc nhích. Cậu không nhắm mắt vì sợ mình vừa nhắm mắt đã ngủ mất. Trần Tân Dũng và Trương Tử Vũ thì đã ngủ từ lâu, nhưng Tư Viễn ở giường trên không có một chút động tĩnh nào.
Mạc Diệu buồn ngủ rồi, cậu lật người, nhẹ nhàng ngồi dậy, lẻn xuống giường. Trong bóng tối khó tìm thấy dép lê, cậu dứt khoát đi chân trần đến cửa, vặn tay cầm mở ra một khe hở. Tiếng "răng rắc" vang lên khá rõ trong không gian tĩnh mịch nhưng vẫn chưa đủ để làm người khác tỉnh giấc.
Ánh đèn từ khe cửa lọt vào, Mạc Diệu không mở thêm nữa, chỉ một khe hở thế này là đủ, cậu để cửa như vậy để tối về còn vào được ký túc xá lấy đồ ăn.
"Ai?" Giọng Tư Viễn vang lên từ giường trên, khá nhẹ nhưng vẫn làm Mạc Diệu giật thót mình.
Mạc Diệu quay đầu lại, thấy Tư Viễn vén màn thò đầu ra nhìn mình.
Tư Viễn hỏi: "Cậu làm gì đấy?"
"Tôi—" Mạc Diệu nói, "Tôi nghe thấy có người gõ cửa."
Tư Viễn im lặng một lát: "Ai lại gõ cửa giờ này?"
Mạc Diệu không cách nào trả lời câu hỏi này, đành nói lấp l**m: "Đúng đấy, ai mà nửa đêm nửa hôm lại đi gõ cửa chứ?" Cậu quay người đi về phía giường, tim vẫn đập thình thịch, vừa rồi thực sự bị Tư Viễn dọa cho hú hồn.
"Cửa chưa đóng kìa," Tư Viễn nói.
Mạc Diệu dừng lại, quay đầu nhìn cửa ký túc xá, ánh đèn hắt qua khe cửa rõ mồn một thế kia, không thể lừa dối được. Cậu đành phải quay lại cửa, bực bội khóa cửa lại.
Trở lại giường, Mạc Diệu ngẩng đầu lườm Tư Viễn: "Sao không ngủ đi."
Tư Viễn gác một cánh tay lên thanh chắn giường trên, đầu gối lên tay, giọng điệu thản nhiên: "Mất ngủ."
Mạc Diệu nói: "Khéo thế, tôi cũng mất ngủ."
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, không nhìn rõ ngũ quan, chỉ thấy mờ mờ đường nét của mỗi người. Chắc là Tư Viễn đang nhìn Mạc Diệu, cậu ta không nói gì. Mạc Diệu dĩ nhiên cũng chẳng có chuyện gì để nói với cậu ta, vén màn chui vào trong.
Nằm xuống giường một cách có chút thô lỗ, Mạc Diệu nghe thấy tiếng sột soạt ở giường trên, chắc Tư Viễn đã nằm lại rồi. Sau một hồi loay hoay, Mạc Diệu thực sự có chút không ngủ được. Cậu trăn trở trên giường, nhẩm tính chắc cũng qua khoảng nửa tiếng, cả phòng ký túc xá đã yên tĩnh lại, ngoại trừ cậu ra thì mọi người có lẽ đã chìm vào giấc ngủ.
Mạc Diệu một lần nữa vén màn xuống giường. Khi đứng cạnh giường, Mạc Diệu đột nhiên nảy ra một ý định, cậu quay đầu nhìn Tư Viễn ở giường trên xem cậu ta đã ngủ chưa. Nhưng cách một lớp màn, Mạc Diệu chẳng nhìn thấy gì cả. Thế là cậu giơ tay lên, dùng ngón tay kẹp lấy mép màn, nhẹ nhàng vén lên. Chưa kịp vén đủ cao thì từ bên trong đột nhiên có một bàn tay vươn ra, nắm chặt lấy cổ tay cậu.
"Làm gì?" Giọng Tư Viễn hơi mơ hồ.
Tim Mạc Diệu hụt mất một nhịp, suýt chút nữa bị dọa đến phát ra tiếng.
Cậu khẽ hé môi th* d*c vài hơi, ngón tay nắm màn buông ra mới nói: "Tôi xem cậu thế nào."
Hai người cách nhau một lớp màn, trong bóng tối chẳng ai nhìn rõ ai, Mạc Diệu chỉ thấy tay Tư Viễn thò ra từ khe màn. Nhờ ánh đèn hắt vào từ cửa sổ, Mạc Diệu phát hiện ngón tay Tư Viễn sạch sẽ và thon dài, đẹp vô cùng. Cậu thấy thật kỳ lạ khi vào lúc này mình vẫn còn tâm trí để cảm nhận điều đó.
Tư Viễn im lặng một hồi rồi hỏi cậu: "Xem tôi làm gì?"
Đằng nào thì giải thích kiểu gì cũng không hợp lý, Mạc Diệu cố gắng tỏ ra thản nhiên: "Không ngủ được mà, chẳng phải cậu cũng không ngủ được à?"
Tư Viễn vẫn chưa buông tay Mạc Diệu ra, cậu ta hỏi: "Không ngủ được nên muốn xem tôi?"
Nội dung cuộc đối thoại đột nhiên trở nên ám muội một cách kỳ lạ. Nhưng giữa con trai với nhau, mấy câu đùa kiểu này thường chỉ được coi là đùa giỡn, nếu cứ lúng túng né tránh ngược lại càng khiến người ta nghi ngờ, thế là Mạc Diệu nói: "Không được à? Xem cậu một chút thì cậu cũng có mất miếng thịt nào đâu."
Tư Viễn không thường xuyên đùa kiểu này với bọn họ, đúng hơn là bình thường Tư Viễn chẳng mấy khi cười đùa.
Mạc Diệu đoán Tư Viễn sẽ không thích mấy câu đùa này, chắc qua lại vài câu là kết thúc chủ đề thôi. Nhưng Tư Viễn lại ngồi dậy, đột nhiên dùng tay vén màn ra, hỏi cậu: "Thế này nhìn có rõ hơn không?"
Đúng là rõ hơn thật nhưng vẫn bao phủ trong bóng tối như sương mù. Ánh đèn không đủ để xua tan bóng đêm đậm đặc nhưng lại có thể tô điểm những đường cong vàng óng ám muội lên vạn vật trong bóng tối.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!