Tác giả: Kim Cương Quyển | Editor: Chan
Mạc Diệu loay hoay tìm kiếm trong đám cỏ rất lâu nhưng chẳng thấy gì cả. Cơn gió đêm lành lạnh thổi qua làm đại não cậu tỉnh táo lại đôi chút trong tích tắc, cậu đứng thẳng lưng dậy, thầm nghĩ: Mình đang làm cái quái gì thế này?
Ngoảnh đầu nhìn lại, Mạc Diệu thấy Tư Viễn vẫn còn ở đó, tựa lưng vào xe đạp, tay giữ ghi
-đông đang nhìn mình.
Ánh sáng xung quanh không đủ sáng, biểu cảm trên mặt Tư Viễn cũng không rõ ràng, cậu ta chỉ đột ngột nói một câu: "Cẩn thận trong cỏ có phân chó đấy."
Mạc Diệu như bị dội một gáo nước lạnh, cả người đứng sững lại. Cậu lộ ra vẻ mặt hơi hoảng hốt, cúi đầu nhìn nhìn rồi sải bước thật nhanh ra khỏi bãi cỏ, gần như là nhảy phốc lên ghế sau xe đạp của Tư Viễn.
Cậu đưa tay nắm lấy eo Tư Viễn, nói: "Về thôi."
Tư Viễn không chút chần chừ, đạp bàn đạp, chở Mạc Diệu về hướng ký túc xá.
Về đến phòng, Trương Tử Vũ và Trần Tân Dũng đều không có mặt. Mạc Diệu mơ mơ màng màng vệ sinh cá nhân xong rồi leo lên giường nằm, kéo chăn che kín đến tận cằm.
Sau đó cậu cảm nhận được Tư Viễn cũng leo lên giường, chiếc giường sắt rung rinh một lát rồi im lìm.
Mạc Diệu ngủ thiếp đi, một đêm không mộng mị, cứ thế cho đến khi trời sáng.
Lúc tỉnh dậy, Mạc Diệu nhìn qua màn thấy có người ngồi trước giường mình, cậu nhìn kỹ lại thì ra là Trần Tân Dũng.
Trần Tân Dũng đang ngồi trên ghế của Mạc Diệu nghịch điện thoại.
Mạc Diệu xoa trán, đá tung chăn ngồi dậy.
Trần Tân Dũng nghe thấy tiếng động, quay lại nhìn cậu: "Dậy rồi à?"
"Ừ," Mạc Diệu cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Trần Tân Dũng lại nói: "Mấy người kia đi ra ngoài hết rồi."
Mạc Diệu thò chân ra khỏi màn, bàn chân quờ quạng tìm dép.
Trần Tân Dũng nói: "Chỉ có mình tao đợi mày đi ăn sáng thôi đấy."
Mạc Diệu quơ lấy cái quần vắt bên mép giường xỏ vào, thuận miệng đáp: "Mày cứ đi ăn trước đi."
Trần Tân Dũng nhìn cậu: "Đêm qua mày về cùng Tư Viễn à?"
Mạc Diệu ngạc nhiên hỏi: "Hả?"
"Tao với Trương Tử Vũ ở tiệm tạp hóa mua mì tôm, thấy mày ngồi sau xe đạp của Tư Viễn về."
Mạc Diệu mở tủ quần áo, tìm một chiếc sơ mi sạch mặc vào: "Thế à? Đêm qua tao uống nhiều quá, không nhớ gì cả."
Cậu không phải không nhớ, cậu nhớ chứ, chỉ là cậu không muốn nói mà thôi.
Trần Tân Dũng lại hỏi: "Sao Tư Viễn cũng đi ăn với Điền Thâm?"
Mạc Diệu đi về phía nhà vệ sinh: "Chả biết nữa, sau đó say quá chả nhớ gì."
Trần Tân Dũng có vẻ rất muốn kết giao với Điền Thâm nhưng không nói huỵch toẹt ra.
Mạc Diệu không mấy hứng thú với những suy tính vòng vo của cậu ta, cậu bước vào nhà vệ sinh khép hờ cửa, cầm bàn chải và cốc súc miệng lên. Khoảnh khắc ngước nhìn vào gương, cậu đột nhiên nhận ra điểm không đúng nằm ở đâu rồi: Đêm qua cậu không biến thành con mèo đó, từ đầu đến cuối, ngay cả một giấc mơ cũng không có.
Đêm hôm đó, Mạc Diệu ngồi bên mép giường, thẫn thờ nhìn đống bia trên bàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!