6.
Ta ở lại hai châu ấy suốt ba năm.
Ba năm qua, ban ngày ta xử lý chính vụ, ban đêm nghiên cứu binh thư và sử sách, rất ít khi còn liên lạc với Giang Đông.
Ta xây dựng thủy lợi, khuyến khích đồn điền luyện binh, chỉnh đốn quan lại, chiêu mộ lưu dân, gây dựng quân đội.
Những tướng sĩ của Thanh Châu năm xưa, nay đã hoàn toàn tôn ta làm chủ.
Các cựu bộ của Hàn Châu cũng nghe theo sự điều động của ta.
Ta còn đề bạt một cặp tỷ đệ, là hai đứa con không danh phận còn lại trong hậu viện của thành chủ Hàn Châu đời trước.
Khi ta đ[á]nh vào Hàn Châu, họ chủ động dâng toàn bộ gia sản của phụ thân mình cho ta.
Vì vậy, ta cũng không để họ mất mạng chỉ vì người phụ thân hồ đồ của họ.
Ở nơi này, ta vẫn không ngủ được bao nhiêu giấc yên ổn nhưng mỗi lần nhắm mắt, trong lòng lại an định hơn trước rất nhiều.
Ta không còn mơ thấy những cơn ác mộng ch[ế]t chóc nữa.
Mùa xuân năm thứ ba, sứ giả của phụ thân lại đến Hàn Châu.
Lúc này, cục diện thiên hạ đã thay đổi rất nhiều.
Hoắc Quyết nhân danh thiên tử để hiệu lệnh chư hầu, hiện đã nắm giữ phần lớn Trung Nguyên.
Còn phụ thân giữ vững Giang Đông, hai bên ngầm hình thành thế đối đầu.
Sứ giả dâng lên thư tay của phụ thân.
Trong thư, phụ thân nói ta đã rời nhà nhiều năm, ông tuổi cũng đã cao, gần đây ngày càng nhớ ta nhiều hơn.
Ông còn nói những năm qua chính tích của ta ở Hàn Châu ông đều nhìn thấy, biết rõ ta đã vất vả thế nào.
Cuối thư, ông hỏi ta: "Liệu ta có thể tạm gác mọi việc trên người xuống, trở về Giang Đông ở bên ông một thời gian không?"
Ta biết, phụ thân đã thật sự già đi rồi.
Khi ông ba mươi tuổi mới cùng mẫu thân sinh ra ta, nay cũng đã đến tuổi tri thiên mệnh.
Hơn nữa vì ta, phụ thân không những không thể kết minh với Hoắc Quyết mà còn nhiều lần đối đầu với hắn.
Hai người họ không còn uy thế hiển hách như ở kiếp trước nữa.
Trong doanh trướng, có mưu sĩ khuyên ta: "Nữ quân, những năm qua người thu hồi đất đai phía bắc, củng cố thành trì, hiện nay trong số các thế lực tranh hùng thiên hạ đã có một chỗ cho người. Người hà tất phải buông bỏ tất cả để trở về Giang Đông?"
"Thiên hạ đều biết Hoắc Quyết và Tiết Hầu sớm muộn cũng sẽ có một trận đại chiến."
"Chi bằng người cứ ở lại Hàn Châu, đợi họ phân thắng bại rồi xuất binh tiếp quản Giang Đông."
Hắn phân tích lợi hại của việc trở về với ta nhưng ta vẫn quyết định nam hạ, trở về mảnh đất cố hương đã xa cách từ lâu.
Khi gặp lại phụ thân, quả nhiên ông đã già đi rất nhiều.
Nghe nói năm ngoái khi ông ra ngoài dẹp loạn đã bị quân nổi loạn bắn trúng đầu gối một mũi tên khiến vết thương cũ tái phát, kéo theo đó tinh thần và khí lực cũng hao mòn quá nửa.
"A Đàn, cuối cùng con cũng trở về rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!