3.
Trong từ đường, phụ thân cắt khẩu phần ăn của ta, bắt ta quỳ ba ngày để nhận lỗi.
Trời xuân còn rét buốt. Ngay đêm hôm đó, ta phát sốt.
Nửa mê nửa tỉnh, ta dường như lại quay về kiếp trước, khi mình làm con tin ở Vương đô.
Khi ấy, ta và Khương thị, người thê tử tóc kết của Hoắc Quyết vẫn ở cùng một nơi.
Tin tức Hoắc Quyết và phụ thân khởi binh truyền đến tai vị thiên tử lúc bấy giờ.
Cựu thiên tử nổi trận lôi đình, chuẩn bị lấy chúng ta trút giận.
Ta sớm thu phục được phủ binh, vội vàng trốn khỏi thành trong đêm.
Vừa ra ngoài thành, ta đã nhìn thấy người mà suốt một đêm ta tìm mãi không thấy
- Khương thị, thê tử của Hoắc Quyết, đang đứng trên tường thành.
Nàng ta ôm đứa nhi tử ba tuổi, toàn thân mặc đồ tang trắng, nở nụ cười thê lương mà quyết tuyệt.
"Con à, phụ thân con đã từ bỏ chúng ta rồi."
Nói xong, nàng ta nhảy thẳng xuống khỏi tường thành.
Một tiếng "rầm" vang lên nặng nề, m[á]u b[ắ]n tung tóe, loang đỏ cả mặt đất.
Sau này, khi Hoắc Quyết đ[á]nh phá Vương đô hắn tìm kiếm khắp nơi, mãi đến tận núi hoang đồng nội, mới tìm được thi thể của Khương thị.
Nhìn thấy thảm trạng của thê tử và hài nhi, Hoắc Quyết đau đớn đến nỗi đôi mắt như muốn nứt ra rồi hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta vẫn bình an vô sự.
Sự hận thù lại càng sâu hơn.
Hắn rút kiếm xông tới gi[ế]t ta, mắng ta là đ[ộ]c phụ, miệng không ngừng gào lên rằng chính ta đã hại ch[ế]t thê tử hắn.
Khi ấy, ta đã giải thích không biết bao nhiêu lần.
Ta nói rằng trước khi rời thành, ta đã sai người đi tìm Khương thị, chỉ là không tìm thấy nàng ta.
Tình thế lúc đó ngàn cân treo sợi tóc, ta không thể chờ cũng không dám chờ.
Cái ch[ế]t của nàng ta thật sự không liên quan đến ta nhưng không một ai nghe, cũng không ai tin.
Mũi kiếm kề sát cổ họng, như muốn đ[â]m xuyên qua người ta.
Ta nhắm mắt lại, trong đầu toàn là cảnh tượng Khương thị ch[ế]t thảm nhưng lưỡi kiếm mãi vẫn không hạ xuống.
Khi mở mắt ra, ta thấy phụ thân
- người đã trải qua nửa đời phong sương đang đứng chắn trước mặt ta.
Hai người đối đầu giằng co, vì tính mạng của ta mà thế cục trở nên căng thẳng như dây đàn.
Một người đòi năm tòa thành để bồi tội cho thê tử và hài nhi, một người chỉ chịu nhượng một thành.
Lưỡi kiếm trong tay Hoắc Quyết lướt qua, ch[é]m rơi trâm cài trên đầu ta, kéo theo một lọn tóc đứt lìa.
Phụ thân tức đến nỗi lông mày gần như dựng đứng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!