Chương 99: (Vô Đề)

Quý Ngưỡng Chân đã đồng ý với Nhậm Đàn Chu là tan làm sẽ đến bệnh viện với anh, nhưng xui cái hôm nay là ngày 25, phải làm báo cáo quý của hạng mục, phòng bọn họ bận đến mức ai cũng như con quay, ngay cả thời gian để gọi một cuộc gọi cá nhân cũng không có.

Báo cáo quý liên quan đến tiền thưởng, không thể qua loa hay phân tâm, Quý Ngưỡng Chân tạm thời gác Alpha đang ở bệnh viện sang một bên, cùng các thành viên trong tổ tăng ca đến tám giờ tối, tận khi bật điện thoại lên đặt đồ ăn cho mọi người mới nhìn thấy tin nhắn trong máy.

Bệnh tật: [Đến đâu rồi.]

Bệnh tật: [Tăng ca?]

Bệnh tật: [Xong thì gọi cho thư ký Chu, bảo cậu ta đi đón em.]

Chỉ gửi tin nhắn lia lịa mà không chơi chiêu gọi điện liên hoàn đoạt mệnh?

Đồng nghiệp bên cạnh chuyển số liệu sang cho cậu, Quý Ngưỡng Chân đặt chén trà trong tay xuống, bấm nhanh một hàng chữ: [Chắc sẽ xong trước chín giờ, tôi tự gọi xe qua đó cho tiện.]

Để chứng minh mình thật sự đang ở công ty chứ không phải đang ở ngoài lêu lổng, Quý Ngưỡng Chân bật camera trước chụp một tấm tự sướng có văn phòng làm nền, chỉ chụp bừa, ảnh còn khá mờ, nhưng không ảnh hưởng đến việc xác nhận vị trí, thế là cứ thế gửi đi.

Bệnh tật: [Đẹp.]

Không có ai phải làm việc quần quật cả ngày rồi lại tăng ca đến tối mà vẫn cười được cả, Beta chỉ chụp đại một tấm từ góc chếch trên cao xuống bốn mươi lăm độ, đổi lại là người khác nhìn sẽ rất thảm, nhưng tấm cậu chụp lại vẫn khá ra gì và này nọ, tuy không thấy rõ mặt mũi, nhưng vẫn có thể theo người trong trí nhớ mà tự vẽ ra dung mạo hoàn thiện.

Quý Ngưỡng Chân hoài nghi tên bệnh tật này hôm nay uống nhầm thuốc, vậy mà lại không soi mói bắt cậu chụp lại? Còn đột nhiên khen một câu khiến người ta không thích ứng kịp nữa, cậu chần chừ một giây, cuối cùng vẫn ném điện thoại sang một bên, tiếp tục đẩy nhanh tốc độ.

Phòng bệnh.

Thư ký Chu ngồi một bên im lặng nhìn ông chủ nhà mình lưu tấm ảnh chất lượng kém kia vào máy, quả lê trong tay được gọt vỏ đẹp đẽ, chuẩn bị đến đoạn cuối, Alpha bỗng nhiên quay đầu nhìn sang.

Anh ta lập tức đẩy nhanh tốc độ trên tay.

"Không cần cậu đi đón." Nhậm Đàn Chu đặt điện thoại xuống, rút một cái khăn ướt lau tay, "Em ấy nói sẽ tự gọi xe đến."

Thư ký Chu cắt quả lê thành miếng nhỏ, "Vâng, Nhậm tổng, bữa khuya ngài dặn cũng đã được đưa đến, đúng là Quý thiếu gia đang ở công ty."

Nhậm Đàn Chu cúi đầu lật văn kiện, nói một câu không rõ ý tứ: "Nếu em ấy không tăng ca thì nhất định đã tới rồi."

Đừng nói là Nhậm Đàn Chu, đến cả thư ký Chu sau khi xem xong video kia, sự tín nhiệm dành cho Beta lập tức tăng vọt. Nhưng một người làm công ăn lương như anh ta cũng không thể đoán chính xác ông chủ nhà mình nghĩ gì, quan sát phân tích Quý Ngưỡng Chân đã thành công việc hàng ngày của anh ta, bây giờ bỗng nhiên thay đổi, nhất thời anh ta chưa điều chỉnh kịp.

Cho nhân viên giao hàng đưa cơm đến, nhân tiện chính mắt xác nhận lại, điều này rất phù hợp với phong cách làm việc của anh ta.

Nhưng rõ ràng là ông chủ của anh ta đã có đầy đủ sự tự tin.

Chỉ có anh ta làm việc thừa thãi thôi.

Thư ký Chu hậm hực đáp vâng.

Con người thường dễ khiến cảm xúc lẫn lộn lại với nhau, người thật sự có thể chia tách công việc và cuộc sống đã ít lại càng ít. Cái gọi là không mang tâm trạng ở nơi làm việc về nhà hay không mang tâm sự ở nhà đến nơi làm việc, toàn là mấy lời vô nghĩa.

Như vậy không có gì là không tốt hết, cuộc sống cá nhân của ông chủ hạnh phúc trọn vẹn, ở công ty cũng sẽ bớt nổi nóng hơn.

Nếu hỏi có ai thật lòng mong Quý Ngưỡng Chân và Nhậm Đàn Chu trăm năm hạnh phúc, thư ký Chu nhất định sẽ là một trong số đó.

Quý Ngưỡng Chân tan làm thì trời đã tối đen, buổi tối oi bức lại có dấu hiệu mơ hồ sắp mưa.

Cậu đặt xe trên điện thoại, trong lúc chờ bèn đi tới cửa hàng hoa dưới tầng, chủ tiệm đang thu dọn chuẩn bị đóng cửa, thấy có người đi đến thì lập tức nhiệt tình đi ra hỏi muốn mua hoa gì, tặng ai? Dùng để làm gì?

Quý Ngưỡng Chân thành thật nói là mua đi thăm người bệnh.

Hoa trong tiệm hoa hầu hết đều là những loại mang ngụ ý lãng mạn, chủ tiệm gãi đầu chọn cho cậu một bó hoa cát cánh, nhưng cậu không ưng.

Hoa cát cánh này còn không đẹp bằng hoa ở biệt thự ngoại ô lúc trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!