Chương 9: (Vô Đề)

Sau khi lên xe, Quý Ngưỡng Chân nằm bò trên chiếc bàn nhỏ viết giấy vay nợ, lề mà lề mề viết xong đưa đến trước mặt Nhậm Đàn Chu.

"Em viết xong rồi, anh xem đi."

Nhậm Đàn Chu không nhận, bảo cậu giơ tờ giấy lên trước ngực.

Quý Ngưỡng Chân chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn làm theo, sau đó nghe thấy tách một tiếng, cậu ngẩn ra hồi lâu mới phản ứng lại là mình vừa bị chụp ảnh lưu lại làm chứng cứ.

Nhậm Đàn Chu chụp xong mới nhận lấy giấy vay nợ của cậu cẩn thận đọc, không hề nể nang nói: "Chữ viết ẩu thật."

Quý Ngưỡng Chân cực kỳ cực kỳ cạn lời với hành động vừa rồi của anh, càng không cần nói trong lòng đang không thoải mái cỡ nào, "Cũng chẳng phải kỳ thi thư pháp, anh còn bắt em phải viết đẹp thế nào nữa!"

Nhậm Đàn Chu gấp tờ giấy lại rồi bỏ vào túi, sau đó cầm chiếc máy tính bảng lên xem công việc, bút trên tay thi thoảng lại viết viết gạch gạch gì đó, cho đến tận khi xe đi vào khuôn viên biệt thự vẫn không nói thêm một lời với Quý Ngưỡng Chân.

Phản kháng của Quý Ngưỡng Chân như sương đánh vào quả cà, cứ thế bị ngó lơ, cậu tức giận nhích mông ngồi sát với cửa xe, kéo khoảng cách với Nhậm Đàn Chu ngồi cùng ghế sau ra thành mười vạn tám ngàn mét.

Nhậm Đàn Chu cũng không ôm cậu, cậu thích ngồi xa bao nhiêu thì ngồi, xuống xe tự chạy về nhà luôn cũng được.

Quý Ngưỡng Chân cho rằng, dùng quan hệ giữa hai người, nói phải viết giấy vay nợ thì quá xa lạ rồi, càng đừng nói cứ như là đang cho vay nặng lãi.

May là không có lãi, nếu không chắc cậu còn phải suy nghĩ đắn đo thêm mới dám nhận số tiền này.

Quý Ngưỡng Chân nghẹn cả một đường, đợi về đến nhà, còn chưa xuống xe đã thấy người giúp việc trong nhà đứng chờ sẵn ở cổng.

Dì Phương giống như đã đứng đợi rất lâu, vừa thấy xe lập tức chạy tới mở cửa cho Nhậm Đàn Chu, chủ tớ hai người nhỏ giọng nói mấy câu.

Quý Ngưỡng Chân xuống xe chậm một bước, chờ cậu đi tới, dì Phương đã báo cáo xong.

"Ở đâu?" Nhậm Đàn Chu vừa đi vào nhà vừa hỏi.

Dì Phương bỗng liếc Quý Ngưỡng Chân một cái rồi mới trả lời: "Đang ngồi trong phòng khách phụ ạ, lúc đến ăn mặc quá... tôi đã lấy áo cho cậu ấy khoác tạm."

Quý Ngưỡng Chân nghe lỏm được hai câu, lập tức vui vẻ nhảy tót đến bên cạnh dì Phương, cười hì hì hỏi: "Nhà mình nay có khách tới chơi ạ? Ai thế dì?"

Dì Phương lịch sự cười với cậu coi như đáp lại, thấy sắc mặt của Nhậm Đàn Chu không tốt cho lắm, Quý Ngưỡng Chân lại càng tò mò.

Vào đến cửa, Quý Ngưỡng Chân rướn cổ ngó vào phòng khách phụ, nhưng cũng chỉ nhìn thấy một bóng người đang ngồi, nhìn ra được là một Omega.

"Em lên tầng." Nhậm Đàn Chu rõ ràng không muốn cậu theo vào, dùng giọng điệu gần như là ra lệnh: "Đi ngủ."

Quý Ngưỡng Chân giờ này còn ngủ nghê gì nổi nữa, cậu phản kháng: "Là Omega nhỉ, muộn thế này mà lại có Omega đến? Ai thế, em quen không?"

"Không phải chuyện của em."

Omega kia nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài cửa, chậm rãi xoay người, chiếc áo khoác bọc lấy người cũng rơi xuống, lộ ra bờ vai trắng nõn, vừa vặn cho Quý Ngưỡng Chân nhìn rõ.

"Cậu ấy là nhân viên phục vụ trong nhà hàng mà?" Quý Ngưỡng Chân há hốc miệng, lại nhớ đến miếng dán ức chế sau gáy lúc gặp cậu ta trong phòng bao, dáng vẻ cậu như một thám tử tinh ranh đang điều tra phá án, ánh mắt nhìn thấu đầy vẻ đắc ý, "Em biết ngay là giữa hai người không đơn giản..."

Nhưng mà muộn thế này Omega kia còn đến đây làm gì? Làm phục vụ cả ngày ở nhà hàng cũng mệt chết rồi, sao không về nhà nghỉ ngơi?

Bên ngoài về tối lạnh như thế, lúc cậu ta tới cũng mặc thế này luôn hả?

Nhậm Đàn Chu có vẻ không định giải thích với cậu, nhìn về phía dì Phương một cái, dì Phương lập tức hiểu ý, đi tới khuyên Quý Ngưỡng Chân mau lên tầng.

Quý Ngưỡng Chân bị đưa về phòng, nhưng vẫn chưa hết hy vọng dò hỏi dì Phương: "Vị dưới kia rốt cuộc đến làm gì thế ạ? Đã bao giờ thấy có khách đến đây đâu..."

Dì Phương không chịu nói một lời, Quý Ngưỡng Chân bèn ôm cánh tay không cho bà đi, lôi lôi kéo kéo mấy phút, dì Phương thật hết cách, chỉ đành úp mở nói: "Cũng không phải là khách, lão gia tử đưa đến."

Quý Ngưỡng Chân trầm ngâm suy tư một lát, nghĩ thế nào cũng thấy chuyện này không đơn giản, "A? Vậy là sẽ ở lại đây sao? Có phải cậu ấy..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!