Chương 11: (Vô Đề)

Hồi nhỏ Quý Ngưỡng Chân rất sợ đi bệnh viện, nhưng mấy năm nay vì chuyện phân hoá nên phải ra vào không ít lần, mùi thuốc khử trúng dần dần lại trở thành thứ thuốc an thần với cậu.

Nhậm Đàn Chu tìm tới một vị cổ đông nhỏ của Tề Minh Chế Dược, đơn giản hỏi thăm hai câu, đối phương cực kỳ nhiệt tình nói sẽ giúp anh liên hệ với người phụ trách của phòng thí nghiệm, chào hỏi một vòng, tuy mới chỉ là kiểm tra nhưng đã do đích thân phó viện trưởng của Tề Minh dẫn đường cho toàn bộ hành trình. Nhìn dáng vẻ niềm nở thân thiết kia, Quý Ngưỡng Chân còn suýt thì tưởng mình mắc bệnh gì nặng lắm.

Kiểm tra toàn diện xong, lại đợi thêm hai mươi phút lấy kết quả, Quý Ngưỡng Chân đã hoàn toàn không còn dáng vẻ hoạt bát hăng hái như khi mới đến, trong lòng lo lắng không thôi, thấp thỏm mà nhìn xung quanh, đường truyền của những đồ đựng dụng cụ kiểm nghiệm hướng lên trên đỉnh đầu phát ra tiếng ù ù, mỗi lần cậu đưa mắt nhìn lên, sẽ lo lắng cái hộp sơn trắng này liệu có thình lình ngắt điện rồi sập xuống hay không.

Phòng khám phân hoá của Tề Minh mới mở được mấy năm, có nhân tài và thiết bị chữa bệnh tân tiến nhất cả nước, chẳng qua có vài hạng mục trước mắt chưa công khai với bên ngoài, đổi một cách nói cách khác chính là tiền lãi điều trị của những loạt đầu tiên sẽ chỉ có một nhóm nhỏ trên đỉnh kim tự tháp ăn chia với nhau.

Văn phòng của vị phó viện trưởng này rất sáng sủa, ánh nắng vào lúc mười giờ sáng còn có hơi chói mắt, mà Quý Ngưỡng Chân đối diện trực tiếp với nó không thể không khẽ híp mắt lại.

Quý Ngưỡng Chân càng nói chuyện lâu với đối phương càm cảm nhận được dường như ông ta không phải chuyên gia trong phương diện này, nhìn kỹ bảng tên trước ngực ông ta, mới phát hiện người này quản lý hành chính.

Hiếm lạ thật, một quản lý hành chính mà cũng phải mặc áo blouse trắng.

Nhậm Đàn Chu ra ngoài nghe điện thoại, chỉ còn lại một mình cậu ở lại tiếp chuyện. Cậu đối với ông chú lớn tuổi này cũng không có gì để nói, ngoài cười nhưng trong không cười miễn cưỡng đối phó, đúng lúc cậu chuẩn bị viện cớ đi nhà vệ sinh thì có một bác sĩ trẻ tuổi đi vào.

Đều mặc áo blouse trắng, nhưng người này mặc lên lại toát ra khí khái hoàn toàn khác vị phó viện trưởng mập mạp kia, ánh mắt của Quý Ngưỡng Chân lập tức bị hấp dẫn.

"Cuối cùng cậu cũng đến!" Khuôn mặt núng nính thịt của phó viện trưởng rung rung, đưa túi hồ sơ qua, sau đó giới thiệu với Quý Ngưỡng Chân: "Vị này chính là giáo sư Hạng của phòng thí nghiệm."

"Trẻ thế á?" Quý Ngưỡng Chân bật thốt ra, chỉ chưa vác một dấu chấm hỏi to đùng lên đầu nữa thôi.

"Giáo sư Hạng là người phụ trách hạng mục phân hoá này, tuổi trẻ đầy hứa hẹn."

Nhậm Đàn Chu gọi điện xong đi vào, gật đầu với Hạng Vệ Dân coi như chào hỏi.

Một khắc khi nhìn thấy Nhậm Đàn Chu, động tác lật trang của Hạng Vệ Dân dừng lại khoảng chừng nửa giây, sau đó cúi đầu quét mắt qua kết quả, không có nửa lời khách sáo, mở miệng liền đi thẳng vào chuyện chính, "Rất tốt, ở độ tuổi này mà có tố chất thân thể thế này rất là hiếm đấy, chuyển sang văn phòng của tôi nói tiếp đi."

Phó viện trưởng gượng gạo cười cười, nhỏ giọng nói: "Vị giáo sư Hạng này chỗ chúng tôi có hơi... Nhâm tổng xin đừng để bụng."

Nhậm Đàn Chu cũng nể tình cho một bậc thang đi xuống, "Có năng lực làm việc thì tính khí cao hơn đôi chút cũng không sao."

Văn phòng của Hạng Vệ Dân ở một toà nhà khác, đi một đoạn đường, Quý Ngưỡng Chân rốt cuộc hiểu được vẻ mặt đầy bực dọc lúc vị giáo sư này bước vào văn phòng của phó viện trưởng là vì nguyên do gì, quá xa rồi.

Phòng khám phân hoá không có mấy người, nhưng nguyên toà nhà này đều là địa bàn của khoa phân hoá. Bình thường chỉ có Alpha và Omega gặp những vấn đề liên quan đến chuyện phân hoá mới đến, nhưng cũng rất ít, ví như thuốc ức chế vào bừa một hiệu thuốc ven đường là mua được, cũng không nhất thiết phải chạy đến tận bệnh viện.

Văn phòng của Hạng Vệ Dân có mùi trái cây rất tươi mát, anh ta sải bước đi vào, tự rót cho mình một cốc nước, cũng không bận tâm đến người khác đang có mặt ở đây, một hơi uống cạn xong mới lên tiếng: "Kết quả kiểm tra gen chiều nay mới có, tôi bên này..."

Quý Ngưỡng Chân đã làm kiểm tra gen từ khi còn rất nhỏ, hướng phân hoá của cậu là Alpha, trị số cụ thể cậu không nhớ lắm, câu chỉ biết đạt đến trị số kia rồi thì phân hoá thành Alpha là chuyện chắc chắn không cần bàn cãi gì thêm.

Quý Ngưỡng Chân nói ra những chuyện này, Hạng Vệ Dân giống như chưa từng gặp phải trường hợp nào như cậu, sắc mặt thoáng hiện lên tò mò, "Vượt quá 90% sao, không thể nào."

Anh ta tìm ảnh chụp X

-quang tuyến thể trong đống giấy tờ kết quả, soi trước bóng đèn, "Trước đây cậu từng bị thương?"

Quý Ngưỡng Chân theo bản năng nhìn sang Nhậm Đàn Chu, Nhậm Đàn Chu nhìn chằm chằm tấm ảnh chụp X

-quang kia không lên tiếng.

Thật ra cậu cũng không nhớ lắm, trước đây hồi đi học đúng là đánh nhau không ít lần.

Sau đó thì hình như là hồi lớp 11, bị một đám người không có mắt chặn ở một con ngõ nhỏ gần cổng trường đòi thu phí bảo kê, cậu khi đó đang vội đuổi theo Nhậm Đàn Chu, định bụng móc ra hai trăm đưa bọn họ cho xong, kết quả đối phương nhìn cậu từ trên xuống dưới đều là hàng hiệu, nói cậu chắc chắn vẫn còn tiền, bèn giật lấy cặp sách của cậu dốc ngược cho đồ bên trong rơi hết ra, sau đó lục lọi thêm một hồi, còn xé mất bài kiểm tra 100 điểm của cậu.

Những cái khác không phải chuyện gì lớn, nhưng bài kiểm tra 100 điểm kia bị xé mất rồi, Quý Ngưỡng Chân suýt thì tức đến mức trợn trắng mắt. Bởi vì bài kiểm tra tháng kia cậu cao hơn Nhậm Đàn Chu 20 điểm, bởi vậy cậu mới vội muốn mang nó đi khoe với Nhậm Đàn Chu.

Quý Ngưỡng Chân nổi giận, trực tiếp đạp tên để tóc húi cua kia một cước, sau đó nhào vào trận chiến một chọi ba. Cậu có vài mánh khoé đánh nhau, đối diện còn đều là Beta yếu đuối, hai ba chiêu đã đánh cho đối phương không đứng dậy nổi.

Nhưng lúc cậu ngồi xuống nhặt lại đồ vào cặp thì bị đánh úp bất ngờ, sau gáy còn bị một mảnh sắt rỉ đâm vào, nhưng lúc đó chỉ đâm vào bên dưới tuyến thế, cũng có thể đã xước qua tuyến thể. Sau đó cậu gọi điện bảo tài xế đưa mình đến bệnh viện xử lý vết thương, bác sĩ đã nói là vấn đề nhỏ thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!