Sinh nhật của Nhậm Đàn Chu là vào mùa hè, tuần đầu tiên của tháng bảy.
Sinh nhật ngày một đến gần, mỗi ngày Quý Ngưỡng Chân đều phải rút ra mười phút để suy nghĩ xem năm nay tặng quà gì cho anh.
Năm ngoái không tặng, năm kia cũng không tặng.
Cũng có thể đã nhặt bừa thứ gì đó tặng rồi, nhưng Quý Ngưỡng Chân không nhớ.
Năm nay đương nhiên không thể cũng như thế, cậu cần tặng món gì đó cho đàng hoàng mới được.
Quẹt thẻ của Nhậm Đàn Chu để mua quà cho anh, nghe không ổn lắm.
Nhưng với số tiền lương ít ỏi của mình, Quý Ngưỡng Chân thật sự không nghĩ ra nên mua thứ gì cho xứng với địa vị của anh.
Một tuần trước sinh nhật, Quý Ngưỡng Chân tan làm hẹn Nhậm Đàn Chu đi xem một bộ phim điện ảnh mới ra rạp, diễn viên chính là Chương Ngâm, nghe nói đạt hiệu quả khá tốt, được đánh giá cao.
Bộ phim làm theo đề tài hiện thực, khán giả trong rạp có không ít người cảm động đến rơi lệ, nhưng thi thoảng Quý Ngưỡng Chân nhìn khuôn mặt của Chương Ngâm đều sẽ hơi không được nhập tâm. Tuy gần nửa năm nay danh tiếng của Chương Ngâm nghịch chuyển, nhưng đánh giá về khoản diễn xuất vẫn khá là bình bình.
Bộ phim kết thúc, Nhậm Đàn Chu thuận miệng nhắc chuyện mấy ngày trước từng gặp Chương Ngâm, Quý Ngưỡng Chân hỏi kỹ mới biết Chương Ngâm lôi kéo anh đầu tư vào bộ phim mới của mình, vì người trong ngành không quá đề cao nên mới tìm đến Nhậm Đàn Chu.
Số tiền đầu tư không nhỏ, Nhậm Đàn Chu lại không có điều kiện gì khác, chỉ muốn đưa một người vào đoàn phim.
"Anh bắt đầu tiếp xúc với giới làm phim từ bao giờ thế?" Quý Ngưỡng Chân lập tức tỏ ra hứng thú, "Tập đoàn mở công ty giải trí hả, thuận tiện nhét diễn viên nhà mình vào?"
Tập đoàn đúng là có công ty quan liên quan đến ngành giải trí, có chuyên gia phụ trách.
"Em biết đấy, Văn Tương."
"Cậu ta?" Mấy ngày trước Quý Ngưỡng chân mới gọi cho Văn Tương, nhưng không nghe cậu ta nhắc gì đến chuyện này, "Sao cậu ta không nói với em! Hai người chẳng có ai nói với em cả!"
Nhậm Đàn Chu vốn tưởng Văn Tương sẽ nói với Quý Ngưỡng Chân, mà Văn Tương cũng nghĩ như vậy.
Quý Ngưỡng Chân có cảm giác chỉ có mình là chẳng biết gì, thở phì phì đánh Nhậm Đàn Chu một cái, "Cậu ta có biết diễn không, cũng chỉ có cái mã ngoài xinh đẹp, còn không được học hành ra hồn, anh đây là làm liều... Giới giải trí loạn như thế, cậu ta đi vào đó khác gì cho người ta ăn sạch?"
Nhậm Đàn Chu bình tĩnh giải thích với cậu, đây là quyết định của chính Văn Tương, đã học qua một khoá biểu diễn, kết quả cũng không tồi.
"Trước đây lúc có bên tìm kiếm tài năng đến gặp em, anh còn hỏi em có xoá được lịch sử đen tối sau khi ra mắt không, bây giờ thì hay rồi, anh chạy đi làm ông chủ luôn." Quý Ngưỡng Chân rất muốn trợn mắt trắng, "Không thèm nói chuyện với anh nữa, về nhà."
Đang yên đang lành tự nhiên lại chọc cho Quý Ngưỡng Chân nổi giận, Nhậm Đàn Chu đi chậm đằng sau được hai bước thì đuổi theo, giữ lấy cánh tay cậu, nhẹ nhàng nói: "Dù anh không nói thế thì em cũng không có hứng thú đi quay phim mà đúng không?"
"Em có dậy được lúc bốn năm giờ sáng để quay phim không? Giờ này mà có ai đi đánh thức em, chắc em nổi khùng luôn ấy chứ."
Thêm nữa, với cái tính của Quý Ngưỡng Chân, đạo diễn nào dám mở miệng mắng cậu chứ? Không khéo có khi còn làm cậu đem con bỏ chợ rồi chạy mất.
Ngành này là giấc mộng đẹp của rất nhiều người, nhưng Quý Ngưỡng Chân không cần phải lăn lộn trong đó.
Nhậm Đàn Chu mới chỉ nói ra một điều, Quý Ngưỡng Chân đã không chấp nhận nổi.
"Bốn năm giờ? Thế thì anh chém em đi cho rồi." Quý Ngưỡng Chân không muốn tay trong tay với anh, lặng lẽ nhéo anh một cái, "Dậy sớm vậy làm gì chứ?"
Nói về khả năng chịu cực khổ, Văn Tương có đầy đủ tư cách.
Quý Ngưỡng Chân sầu não một đường, trong lòng thầm nghĩ hay là năm nay không tặng quà sinh nhật cho Nhậm Đàn Chu nữa, anh có tiền như thế, nhấc tay một cái là dễ dàng làm được chuyện cả đời này cậu không làm nổi, anh chẳng thiếu cái gì, càng không có thú vui gì.
Tặng quà cho một người như thế thật sự quá khó rồi.
Quý Ngưỡng Chân rầu rĩ không vui lên giường đi ngủ, còn tha cả cái chăn đi mất.
Nhậm Đàn Chu lôi hai cái không xi nhê gì, tưởng cậu vẫn giận vì chuyện lúc tối, bèn nhích tới ôm lấy cả cậu cả chăn, "Giận thành như vậy, liệu có ngủ được không đây?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!