Chương 102: (Vô Đề)

Lúc đó chẳng hiểu sao tự nhiên lại bật thốt ra như thế.

Thời đại bây giờ lên mạng hễ mở miệng là cục cưng ơi cục cưng à.

Lần đầu gặp mặt đã gọi cục cưng, rất là dễ dãi.

Nhưng nếu người được gọi cục cưng là Alpha ở phía tay trái cậu đây, Quý Ngưỡng Chân thật sự khó mà gọi ra miệng.

Bình thường cậu đều gọi đám chó mèo không biết tên trong tiểu khu như vậy.

Quý Ngưỡng Chân đoán Nhậm Đàn Chu không thích nghe cậu gọi anh như ậy, nhưng bây giờ lôi ra tính sổ có phải là không được thích hợp lắm không.

"Anh không thích thì sau em không gọi nữa là được." Quý Ngưỡng Chân không tìm thấy nước trên xe, "Sắp về đến nhà chưa nhỉ, em muốn uống nước, vừa ăn kem xong ngọt quá, chẳng có tác dụng giải khát gì cả."

Nhậm Đàn Chu cứ thế bị cậu dời đi sự chú ý, anh nhìn tình hình giao thông trước mắt, "Mười lăm phút nữa là xuống cao tốc rồi."

Ba bốn giờ chiều, nắng cực kỳ gay gắt, ve sầu hai bên đường kêu rả rích không ngừng.

Nhậm Đàn Chu dừng xe trước cửa một quán cà phê, đưa Quý Ngưỡng Chân vào ăn một cốc kem bào rồi mới về nhà.

Hai ngày nay Quý Ngưỡng Chân quả thật không được ăn gì ngon, giờ phút này cực kỳ thèm ăn, ăn xong kem bào còn chưa thoả mãn, vừa về đến nhà, không chờ trời tối liền giục Nhậm Đàn Chu mau đi nấu cơm.

Sáng nay Nhậm Đàn Chu đã dặn thư ký Chu chuẩn bị sẵn rau quả tươi bỏ vào tủ lạnh, anh đã lên thực đơn sẵn trong đầu nên hành động cực kỳ trôi chảy, sáu giờ tối các món đã được bày ra bàn, bốn món mặn một món canh đầy đủ hương vị.

Quý Ngưỡng Chân lấy điện thoại ra chụp một tấm rồi chia sẻ lên vòng bạn bè.

Thật ra wexin của cậu cũng không có bạn tốt gì, cũng không đặc biệt muốn cho ai xem.

Nhưng hành vi như thế của cậu đặt trong mắt Nhậm Đàn Chu chính là một sự khẳng định lớn nhất.

Nhậm Đàn Chu chờ cậu động đũa mới thử hỏi dò: "Tên gợi nhớ của anh có phải nên sửa rồi không."

Quý Ngưỡng Chân nuốt một miếng tôm nõn, cầm đũa mờ mịt hỏi lại, "Sao anh biết em đặt tên gợi nhớ của anh là gì?"

"Anh không cố tình xem đâu."

Nhậm Đàn Chu rũ mắt, cầm bát cơm của mình lên, "Lúc em ngồi trên xe nghịch điện thoại anh vô tình liếc sang nên thấy thôi."

Quý Ngưỡng Chân tiếp tục ăn cơm, gắp một miếng cà tím cho anh.

"Ăn xong rồi sửa cho anh."

Ăn uống xong, Quý Ngưỡng Chân chủ động thu dọn bát đũa, bật máy rửa bát lên rồi lôi kéo Nhậm Đàn Chu về phòng ngủ, nằng nặc đòi xem miệng vết thương của anh đã lành đến đâu rồi.

Kỹ thuật của bác sĩ rất tốt, nhưng dù gì cũng là bị dao đâm, khó tránh để lại sẹo.

Nhậm Đàn Chu lo sẽ doạ sợ Quý Ngưỡng Chân nên lấy cớ còn công việc chưa làm xong đi vào thư phòng.

Quý Ngưỡng Chân lại tưởng là anh ngại xấu nên không muốn cho cậu xem, cũng không đòi nữa, qua một lúc hai mắt lại rưng rưng.

Beta chậm rãi đi đến trước cửa thư phòng, gõ cửa hai cái rồi mở hé ra một cái khe nhỏ, dùng giọng nói như dỗ trẻ con mà nói với anh, bây giờ dịch vụ thẩm mỹ phát triển lắm, xoá sẹo chỉ là chuyện nhỏ thôi, nói anh đừng tự ti, cậu cũng sẽ không chê bai anh.

Nhậm Đàn Chu vốn không có ý làm ra vẻ đáng thương, nhưng nghe Quý Ngưỡng Chân nói như vậy, lại thấy dáng vẻ cẩn thận ngập ngừng của cậu thì không nhịn được mà bật cười, gọi cậu đi vào.

"Có muốn sờ thử không."

Không thể nhìn thì sờ cũng được.

Nhậm Đàn Chu tắt đèn trong thư phòng, cởi đến chiếc cúc thứ ba.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!