Mấy người anh trai kia của Nhậm Đàn Chu khi ở tuổi của anh còn đang bận rộn giữa những khóm hoa, anh cả của anh cũng đã hơn ba mươi, trái phải sắp xếp không biết bao nhiêu Omega danh gia vọng tộc, nhưng đến giờ vẫn chưa vừa mắt ai.
Nói trắng ra là chỉ muốn chơi bời, không muốn lập gia đình, dù lão gia tử sốt sắng cũng không biết phải xuống tay từ đâu.
Hiện tại rốt cuộc có cậu con trai út khác biệt với các ông anh, dù sao cũng không khuyên nổi, thôi thì khỏi cần giày vò lẫn nhau làm gì, đôi trẻ có thể sớm về chung một nhà cũng coi như sớm giải quyết xong một mối hôn sự.
Nhậm Đàn Chu đoán Quý Ngưỡng Chân không muốn kết hôn sớm, cũng không thể hiện mục đích quá rõ ràng, tỏ ra ân cần nói: "Em đừng để ý ông ấy, ông ấy có tuổi rồi nên sốt sắng vậy thôi."
Quý Ngưỡng Chân dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh, cuối cùng không nói gì cả, chỉ ném lại một câu không đầu không đuôi thông báo mai phải đi thành phố B công tác hai ngày, lúc anh xuất viện không đến được.
Nhậm Đàn Chu còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, xoa đầu cậu nói: "Không sao, công việc quan trọng, anh ở nhà chờ em."
Nói đến là đường hoàng, sao mà công việc lại quan trọng được chứ? Là ai lúc trước không nói không rằng nhốt người trong nhà ấy nhỉ.
Quý Ngưỡng Chân còn chưa thôi, "Tốt nhất là như thế."
Chuyến công tác này của Quý Ngưỡng Chân là để đàm phán một hạng mục đã nắm chắc trong tay, qua đó một chuyến gặp mặt người của công ty đối tác cũng chỉ là để gõ thêm một búa nữa mà thôi.
Bởi vì là hạng mục hợp tác của hai tổ nên lần này cậu dẫn cả đồng nghiệp ở tổ cách vách theo, chỉ là Quý Ngưỡng Chân làm thế nào cũng không ngờ tới, người mà tổ cách vách phái ra lại là Trì Hoà lúc trước bị cậu đẩy đi.
Alpha bị mình bán cho tổ bên cạnh chỉ bằng một tin nhắn cứ thế nhẹ nhàng quay lại hạng mục của cậu, lúc nhìn thấy Trì Hoà ở sân bay, Quý Ngưỡng Chân cũng rối rắm không biết nói gì.
Nhưng Trì Hoà giống như không để bụng, chỉ là thái độ với cậu không còn thân thiện như trước, càng khiến Quý Ngưỡng Chân khó xử hơn.
Đối phương biết khó mà lui là chuyện tốt, tuy không nói rõ, nhưng ý cự tuyệt của cậu đã rất rõ ràng rồi, Trì Hoà có lạc quan tích cực đến mấy hẳn là cũng sẽ không tốn công trên người cậu nữa.
Trên máy bay, Trì Hoà ngồi bên cạnh cậu, hai người vừa ngồi xuống ghế đã chào hỏi nhau rồi, chuyến bay không đến hai tiếng, Quý Ngưỡng Chân kiểm tra điện thoại một lượt rồi chuẩn bị ngủ.
Hôm nay vì đến sân bay mà cậu dậy sớm, nhắm mắt chưa được mấy phút đã ngủ mất, lúc mở mắt lại phát hiện Trì Hoà đang nhìn mình chăm chú không chớp mắt.
Quý Ngưỡng Chân xoa xoa hốc mắt, hỏi cậu ta có chuyện gì không.
Trì Hoà cười nói không có chuyện gì, sau đó cúi đầu xem điện thoại.
Máy bay hạ cánh, đoàn người tiến thẳng đến khách sạn, buổi chiều có vài hành trình lẻ tẻ nhưng cũng không quá phức tạp, chỉ là hơi mất thời gian. Lúc trên máy bay Quý Ngưỡng Chân không được ngủ ngon, định ăn trưa ở khách sạn xong sẽ về phòng ngủ bù.
Nhà máy của đối tác ở thành phố B nằm ở một nơi khá hẻo lánh, xung quanh chỉ có một khách sạn quy mô nho nhỏ này, điều kiện bình thường. Phòng đã đặt trước cũng vì sai sót của nhân viên mà xảy ra vấn đề.
Có mấy phòng bị hỏng điều hoà, thời tiết này thì khó mà ở được.
Nhóm đồng nghiệp Omega bèn chia ra hai người một phòng, nhưng trong nhóm đến lần này có thêm một Alpha là Trì Hoà, đồng nghiệp phụ trách xử lý bèn xếp cho cậu ta và Quý Ngưỡng Chân vào chung một phòng.
Tuy Quý Ngưỡng Chân rất không tình nguyện, nhưng lại không muốn gây thêm phiền toái cho đồng nghiệp, sau khi biết phòng của bọn họ là giường đôi thì không nói gì nữa.
Trì Hoà lại giống lúc trước bám theo mông cậu ăn cơm, lúc về phòng Quý Ngưỡng Chân không chịu nổi cả người là mồ hôi bèn đi tắm thật nhanh, mười phút đã ra, còn cực kỳ cảnh giác mà mặc quần áo đầy đủ.
Trì Hoà ngồi trên giường mình chờ đến lượt, thấy cậu võ trang cẩn thận đi ra thì trong lòng không khỏi tiếc nuối.
Tiếc nuối vì đối phương ngay cả trong hoàn cảnh thế này cũng không muốn xảy ra sự cố gì với mình.
Trước khi Quý Ngưỡng Chân ngủ, Trì Hoà rốt cuộc không nhịn được hỏi cậu.
"Tổ trưởng, em nghe các đồng nghiệp khác nói thời gian này ngày nào anh cũng đến bệnh viện, lẽ nào trong nhà có ai bị ốm ạ?"
Quý Ngưỡng Chân đặt đầu lên gối là bắt đầu mơ màng muốn ngủ, nhưng vẫn lịch sự trả lời cậu ta: "Ừm, là bạn trai tôi."
"Ở bệnh viện lâu như thế chắc nghiêm trọng lắm nhỉ?" Nghe giọng của Trì Hoà như đang vui vẻ khi người khác gặp hoạ, "Bệnh viện ở Diêm Kinh có tốt không ạ? Có cần..."
Quý Ngưỡng Chân muốn ngủ mà bị quấy rầy, bắt đầu mất kiên nhẫn, nhịn xuống tức giận nói: "Là vết thương ngoài da thôi, không nghiêm trọng, ở bệnh viện được chăm sóc tốt nên ở lại thêm, hôm nay là ra viện rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!