Quý Ngưỡng Chân miệng đầy bọt hỏi, "Mười chín, vậy cậu không phải đi học à?"
Văn Tương lại lắc đầu, "Không thi đại học ạ."
Quý Ngưỡng Chân cầm cốc nước lên chuẩn bị súc miệng, có hơi áy náy, cũng không tiếp tục hỏi đông hỏi tây nữa, "Ở đây không còn gì cần cậu giúp nữa, cậu xuống tầng trước đi."
Lúc Văn Tương đi xuống hai mắt đỏ ửng, đứng cạnh bàn ăn trả lời dì Phương nói Quý thiếu gia đang thay quần áo, một lát nữa sẽ xuống.
Dì Phương thấy dáng vẻ của Văn Tương, lại tưởng là cậu ta bị Quý Ngưỡng Chân mắng, bèn an ủi: "Không sao đâu, tiểu thiếu gia lúc mới ngủ dậy dễ cáu kỉnh, không phải khó chịu gì cậu đậu."
Nhậm Đàn Chu nhấp một ngụm trà, mắt cũng không nâng, chờ Quý Ngưỡng Chân đầy năng lượng từ trên tầng chạy xuống, anh mới ngẩng đầu nhìn cậu chăm chú, "Không ngủ ngon?"
Quý Ngưỡng Chân âm thầm ôm lòng chờ xem kịch hay chỉ hận không thể tìm một cái cớ để thúc đẩy tiến độ, cậu bực bội nói: "Mơ lung tung cả một đêm, mệt chết người."
"Mơ thấy gì thế, nói nghe thử xem."
Quý Ngưỡng Chân mới chẳng muốn kể chuyện, giả bộ quan tâm chuyển chủ đề, "Anh, sao hôm nay anh lại có hứng thú với mấy cái này? Lúc trước em còn chưa ngủ dậy anh đã ăn một mình rồi đi làm, đó giờ chưa đợi em bao giờ. Hôm nay vậy mà còn cho người lên gọi em... Chín giờ rồi, anh không vội đi công ty à?"
Nhậm Đàn Chu cũng không vặn hỏi tiếp, "Đã hẹn với Tề Minh bên kia, mười giờ sáng nay chúng ta đến bệnh viện, cho em kiểm tra tổng quát. Ngoài ra, hôm nay là cuối tuần nên được nghỉ."
Quý Ngưỡng Chân nghẹn họng, tốc độ nhai cơm cũng hơi chậm lại, vui vẻ nịnh nọt: "Anh, anh làm việc hiệu suất quá đi, thế giới này có ít người không mắc chứng trì hoãn như thế lắm, chắc chắn đều là người thành công giống như anh."
Lời này đổi lại là người khác sẽ thấy nịnh nọt quá đáng, có khi còn gây phản tác dụng, nhưng Quý Ngưỡng Chân thì khác.
Không biết có phải vì Nhậm Đàn Chu đang có tâm trạng không tệ hay không mà rất nể tình cười một cái, còn gắp một miếng bánh xốp cho cậu.
Quý Ngưỡng Chân nhìn miếng bánh đặt trong đĩa, ngây cả người.
Chuyện gì thế này, hôm nay anh có chuyện gì vui thế sao.
Quý Ngưỡng Chân ăn cái gì cũng chậm hơn người bình thường rất nhiều, Nhậm Đàn Chu ăn xong bắt đầu mặc áo khoác, Văn Tương đứng chờ đã lâu ở một bên lập tức đi lên, đưa tay định giúp anh chỉnh lại cà vạt.
Nhưng tay còn chưa tạm tới thì đã bị kêu dừng lại rồi.
Nhậm Đàn Chu xoay người sang hướng khác, ý từ chối quá rõ ràng.
Văn Tương đành phải lùi về chỗ cũ.
Quý Ngưỡng Chân vừa ăn vừa hóng, đồ ăn ngon trong miệng cũng không còn cảm nhận được vị gì nữa, cậu muốn nói lại thôi: "Anh..."
Cà vạt của Nhậm Đàn Chu đúng là thắt rất chuẩn chỉnh, đúng là không cần người khác hỗ trợ. Nhưng dùng Omega để phục vụ chẳng phải để làm mấy việc này hay sao? Anh từ chối phũ phàng như thế sẽ làm người ta lúng túng lắm đấy.
Quý Ngưỡng Chân khá thích Văn Tương, dù sao loại trừ một vài nhân tố ảnh hưởng thì chẳng ai lại đi ghét bỏ một người đáng yêu như thế.
Huống hồ nhóc nhang muỗi(*) này còn nhìn khá đáng thương.
(*) Tên của Văn Tương là /wénxiāng/, nhang muỗi là /wénxiāng/, hai từ này đồng âm : D
Nhậm Đàn Chu tự mình lái xe chở Quý Ngưỡng Chân đến bệnh viện, không có tài xế và trợ lý đi cùng, xe vệ sĩ thì cách một khoảng theo sát.
Quý Ngưỡng Chân ngồi ở ghế lái phụ phơi nắng, lại đầy nhiệt tình hỏi Nhậm Đàn Chu: "Anh, người kia rốt cuộc đến để làm gì thế?"
Nhậm Đàn Chu nhìn thẳng phía trước, động tác đánh tay lái gọn gàng dứt khoát, "Em thông minh thế mà không đoán ra?"
Quý Ngưỡng Chân nghe được lời khen từ chính miệng Nhậm Đàn Chu phát ra, bình thường cậu đã thích cười, nhưng lúc này tươi cười lại càng không ngừng được, "Cái này thì có gì khó, dì Phương nói người đó do lão gia tử gửi đến cho anh, giữa đêm hôm khuya khoắt lại đưa một Omega đến nhà con trai mình, thật khó mà không khiến người ta liên tưởng đến phương diện kia..."
Nhậm Đàn Chu liếc cậu một cái, "Biết rồi còn hỏi."
"Em là muốn nói, kể cả anh không thích người ta thì cũng không thể cho người ta làm người giúp việc như thế."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!