Chương 8: (Vô Đề)

Đánh giá: 6 / 1 lượt

Cô gái thấy Trần Đoan Thành tuy miệng mỉm cười nhưng sắc mặt lại không mấy thân thiện, liền lặng lẽ rút tay về, tiện tay lấy một điếu thuốc từ hộp trên bàn châm lửa, khẽ cười quyến rũ hỏi: "Gì vậy, đến chỗ này rồi mà còn không chịu chơi sao?"

Trần Đoan Thành ngậm điếu thuốc nơi khóe miệng, cười cợt nhả nói: "Chơi chứ, nhưng tôi đến đây không phải để cô đến đây chơi chim đâu!"

Thực ra mấy chuyện như vậy ở KTV là rất thường thấy, trước đây dù bị mấy cô gái s* s**ng vài cái, Trần Đoan Thành cũng chẳng tức giận. Nhưng bây giờ thì khác, anh cảm thấy có chút ghê tởm.

Cô gái bĩu môi, nói: "Sợ vợ anh à?"

Trần Đoan Thành cười nói: "Vợ tôi dữ lắm đấy, nếu biết chuyện cô ấy có thể giết người diệt khẩu liền!"

Cô gái khịt mũi một tiếng, nói: "Giết anh chứ có giết tôi đâu, tôi chẳng sợ gì cả!"

"Khó nói lắm đấy, vợ tôi nặng hơn hai trăm cân, giết cô thì cũng như đè chết một con gián thôi!"

(Ở Trung Quốc 2 cân = 1 cân quốc tế)

Cô gái nghe Trần Đoan Thành nói chuyện thú vị cũng hùa theo trêu chọc: "Anh lấy phải bà vợ lợi hại như thế, mà còn thường xuyên ra ngoài chơi, không cảm thấy thấp thỏm lo lắng à?"

Trần Đoan Thành nghiêm túc gật đầu: "Tôi cũng sợ chứ! Đến đây chơi là đang mạo hiểm cả tính mạng đấy."

Cô gái cười kỳ quặc, nói: "Vậy thì tôi chỉ còn cách giúp anh toại nguyện thôi!"

Nói xong, cô gái nhanh như chớp hôn một cái lên cổ áo của Trần Đoan Thành. Anh né không kịp, trên cổ áo trắng lập tức hiện lên một dấu son môi đỏ chót rõ ràng.

Trần Đoan Thành lấy tay chà hai cái, dấu son đỏ mờ đi một chút nhưng lại loang rộng ra, khiến anh tức đến nghiến răng ken két. Nhưng lại chẳng tiện thật sự so đo với một cô gái làng chơi, anh đành bất lực lắc đầu, cầm điện thoại rồi bước ra ngoài.

Lý Độ đang ngồi trên ghế sofa lướt mạng thì nhận được điện thoại của Trần Đoan Thành.

"Em ăn cơm chưa?"

"Em ăn rồi, chẳng phải hôm qua anh nấu nhiều sao?"

"Ừ, anh biết. Chỉ là hỏi vậy thôi."

Hai người trò chuyện dăm ba câu chuyện linh tinh, rồi Trần Đoan Thành nói: "À, hôm nay anh…!"

"Ừm!"

"Đi ăn với người ta…"

"Em biết mà, hôm qua anh nói rồi!"

"Ăn xong thì đi hát."

"Sao thế, anh không biết hát à? Muốn em dạy không?"

"Anh không hát, chỉ đi theo người ta hát thôi."

Trần Đoan Thành hận chết cái cô gái kia rồi, mẹ nó, anh thật sự không biết phải nói với Lý Độ thế nào,

"Anh nói em nghe chuyện này, em đừng giận nhé. Anh đi hát với người ta, bọn họ đều gọi mấy cô gái phục vụ, anh cũng hết cách, đành phải gọi một cô đến bên cạnh."

Đầu dây bên kia im lặng, Trần Đoan Thành hoảng hốt gọi: "Lý Độ, Lý Độ!"

Lý Độ làm rơi con chuột xuống đất, cô đang cúi xuống nhặt.

Cô nói: "Em nghe rồi, anh nói tiếp đi."

Trần Đoan Thành ấp a ấp úng: "Cái cô gái đó… nhân lúc anh không để ý… hôn lên cổ áo anh để lại một vết son. Anh… anh phải nói rõ với em, anh thậm chí còn chưa chạm vào tay cô ta, là cô ta nhân lúc anh không chú ý mà làm trò đó…!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!