Y tá trách móc: "Sao có thể tắt máy được chứ? Bệnh nhân đã tỉnh rồi mà người nhà lại không có ở đây!"
Trần Đoan Thành đứng lại, hỏi một cách máy móc: "Ai tỉnh rồi cơ?"
"Là người nhà anh đó!" Thấy anh không phản ứng, y tá lại nói thêm: "Lý Độ, là người nhà anh đó!"
Trần Đoan Thành mở miệng rất chậm: "Lý Độ, tỉnh rồi?"
Y tá mở to mắt, khẳng định: "Đúng rồi, Lý Độ tỉnh rồi!"
Chân của Trần Đoan Thành bỗng mềm nhũn, anh dựa vào lan can và trượt xuống.
Y tá vội vàng đi đến, một tay đỡ anh lại sau đó giúp anh ngồi xuống ghế.
Trần Đoan Thành ngồi thều thào, dường như sống lưng bị rút hết sức lực. Anh muốn nói gì đó nhưng không thốt ra được, muốn cử động nhưng cũng không thể!
Có lẽ y tá này chính là nữ Bồ Tát do Phật Tổ phái đến!
Nữ Bồ Tát ân cần hỏi: "Anh còn ổn không? Có cần tôi dìu anh lên trên không?"
Trần Đoan Thành th* d*c, anh hổn hển một hồi rồi yếu ớt nói: "Không cần, tôi muốn tự mình đi lên!"
Trần Đoan Thành không ngờ cầu thang lại dài đến vậy, mỗi bước đi đều rất vất vả. Anh bám chặt vào tay vịn, từng bước một leo lên, leo một bước rồi nghỉ một chút.
Đi đến cửa cầu thang tầng ba, nơi đó có một thùng rác rất lớn. Trần Đoan Thành dồn hết sức lực, quăng túi giấy trong tay vào thùng với tiếng "bụp" vang lên.
Cuối cùng cũng đến tầng sáu, y tá trực thấy anh liền gọi ngay cho bác sĩ Đoàn Thao tới.
Đoạn Đào cười tươi hết cỡ, hai tay vui vẻ xoa vào nhau rồi nói với Trần Đoan Thành: "Thật không ngờ, bệnh nặng như vậy mà đã tỉnh lại rồi!"
Trần Đoan Thành không còn sức nói, anh chỉ mỉm cười đầy biết ơn.
Đột nhiên, nụ cười của anh đóng cứng lại, anh cố gắng nuốt nước bọt rồi nói: "Mẹ của bạn tôi, khi ở giai đoạn cuối của ung thư cũng vậy, tinh thần có cải thiện, trông có vẻ như bệnh tình thuyên giảm, nhưng…"
Đoàn Thao đoán: "Ý anh nói là hiện tượng hồi quang phản chiếu phải không?"
(Hiện tượng bệnh nhân đột nhiên tỉnh táo trước khi chết…)
Trần Đoan Thành ngậm ngùi gật đầu.
Đoàn Thao cười nói: "Không giống đâu! Đó là ung thư, còn đây là chấn thương. Vết thương của Lý Độ ở tim, khi nguy kịch có thể chết ngay lập tức, nhưng một khi đã tỉnh lại thì sẽ ngày càng tiến triển tốt lên!"
Đoàn Thao chủ động hỏi Trần Đoan Thành: "Anh có muốn vào thăm cô ấy không?"
Ánh mắt Trần Đoan Thành lóe lên, giống như một người đi bộ trong sa mạc khát nước mấy ngày liền, khi nhìn thấy một vũng suối trong mát, khiến anh ngay lập tức không thể tin nổi.
Đoàn Thao nói: "Anh chỉ có thể vào đó vài phút thôi, cô ấy mới tỉnh không lâu nên còn khá yếu, nhưng khi nhìn thấy anh, chắc chắn sẽ có lợi cho quá trình hồi phục. Tôi từng xử lý những trường hợp như vậy, bệnh nhân sống lại ở phút cuối chính vì tình cảm không muốn rời xa người thân."
Trần Đoan Thành không còn sức lực, bộ đồ cách ly cũng do y tá giúp mặc. Anh từ từ đi đến đầu giường bệnh, Lý Độ nhắm mắt, lồng ngực nhẹ nhàng phập phồng.
Trái tim của Trần Đoan Thành hóa thành một vũng nước, anh cúi xuống rồi nhẹ nhàng gọi: "Lý Độ, Lý Độ!"
Lý Độ không mở mắt, trong lòng Trần Đoan Thành hơi hoảng loạn, anh lại gọi hai lần: "Lý Độ, Lý Độ!"
Lông mi của Lý Độ rung lên một chút nhưng mắt vẫn không mở, Trần Đoan Thành nắm chặt lan can đầu giường.
Môi cô bị khô và bong tróc như dính chặt lại với nhau, cô phải cố gắng lắm mới hé mở được một chút, rồi thở dài thật nhẹ.
Cô nói: "Em biết anh đã đến!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!