Trần Đoan Thành vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, đứng một cách cứng đờ nhưng như sắp ngã, điếu thuốc trượt khỏi tay anh, ánh mắt trở nên đờ đẫn.
Quách Văn Dương lập tức ném điện thoại xuống, lao tới đỡ lấy anh, rồi lớn tiếng gọi ra ngoài: "Doãn Bình Chi, mau tới đây!"
Trần Đoan Thành ngồi trên ghế sofa, lưng thẳng tắp, mắt nhìn chằm chằm vào tủ hồ sơ đối diện mà không hề nhúc nhích.
Doãn Bình Chi cuống cuồng đặt vé, vì từ Hải Châu không có chuyến bay thẳng đến Lhasa, nên phải bay chuyến chiều đến Trùng Khánh rồi chuyển tiếp, dự kiến sẽ đến Lhasa vào lúc nửa đêm cùng ngày.
Quách Văn Dương bước đến bên cạnh Trần Đoan Thành, rồi khẽ nói: "Cậu đừng quá lo lắng, nghe nói tai nạn xảy ra ở nơi khác nhưng người ta đưa đến Lhasa để cấp cứu. Tiểu Kiều đã đến bệnh viện rồi, có tin gì con bé sẽ gọi điện báo ngay cho cậu ngay!"
Trần Đoan Thành giống như không nghe thấy, Quách Văn Dương khẽ đẩy vai anh một cái, anh mới ậm ừ hai tiếng rồi hỏi: "Đã đặt vé máy bay chưa?"
"Đã đặt vé xong rồi, bây giờ cậu đến sân bay ngay để bay đến Trùng Khánh, rồi từ Trùng Khánh chuyển tiếp đến Lhasa, tối nay là tới nơi rồi!"
Ánh mắt của Trần Đoan Thành đầy vẻ hoang mang, anh hỏi lại: "Cậu đã hỏi rõ chưa, rốt cuộc có phải là cô ấy không? Cô ấy chẳng phải đang ở châu Phi sao?"
Quách Văn Dương không nỡ nhìn vẻ mặt của anh, khẽ quay đầu đi rồi nói: "Tiểu Kiều vừa gọi điện lại, đúng là Lý Độ rồi. Trước đây cô ấy từng làm hướng dẫn viên tiếng Pháp ở Hải Châu, mới từ nước ngoài đến Tây Tạng được ba tháng!"
Trần Đoan Thành không nói gì, gương mặt không lộ vẻ vui cũng chẳng buồn.
Quách Văn Dương định nói một lời an ủi, hé miệng ra nhưng rồi lại khép lại.
Đã làm việc bên cạnh Trần Đoan Thành suốt nhiều năm, Doãn Bình Chi đã quen với việc anh luôn giữ vẻ mặt bình thản mà không để lộ cảm xúc. Nhưng tình huống hôm nay khiến cô vô cùng kinh ngạc. Tuy vậy, cô không để lộ ra ngoài mà nhanh chóng sắp xếp mọi việc ổn thỏa, rồi bước tới nhẹ giọng hỏi Quách Văn Dương: "Bây giờ đi sân bay chứ? Tôi đã bảo Tiểu Lưu chuẩn bị xe rồi."
Quách Văn Dương gật đầu rồi nói với Trần Đoan Thành: "Cậu cứ đi thẳng ra sân bay đi, tôi sẽ quay về thu xếp đồ đạc cho cậu." Giọng nói của anh ta có hơi lớn, vì anh ta nhận ra khi nói nhỏ thì Trần Đoan Thành không có phản ứng gì.
Trần Đoan Thành nghe thấy, liền đứng dậy nhưng không bước đi ngay. Anh nói: "Tôi phải đi đưa cô ấy trở về!" Giọng nói của anh chậm rãi, như một người lính sắp ra trận đang tuyên thệ.
Quách Văn Dương vội vàng gật đầu: "Đúng, đúng vậy, cậu đã chờ đợi lâu như thế rồi, cũng nên đưa cô ấy trở về thôi!"
Trần Đoan Thành lên xe đến sân bay, còn Quách Văn Dương lái xe về nhà anh để thu xếp hành lý.
Quách Văn Dương mở tủ quần áo, tiện tay lấy hai bộ vest và vài chiếc sơ mi. Đang định lấy cà vạt thì chợt nhớ ra đây là đi bệnh viện, liền thay vào đó là mấy bộ đồ thường ngày, rồi bỏ thêm đồ lót và tất vào vali. Sau đó anh bước vào phòng tắm, vơ hết đồ trên bồn rửa mặt nhét tất cả vào hành lý, rồi vội vã lên đường đến sân bay.
Trần Đoan Thành ngồi dưới chiếc đèn pha lê sang trọng trong phòng chờ hạng nhất của sân bay, vẻ mặt vẫn bình thản, chỉ có ánh mắt là lạc thần.
Quách Văn Dương cảm thấy rất khó chịu trong lòng, anh muốn nói gì đó nhưng lại thấy nói gì cũng vô ích, chỉ biết cúi đầu ngồi đối diện Trần Đoan Thành.
Sau một khoảng lặng im, Trần Đoan Thành lên tiếng: "Tiểu Kiều vừa gọi cho tôi, cô ấy đã tới bệnh viện rồi. Nghe nói có bác sĩ tình nguyện từ Đức về nước đang thực hiện ca phẫu thuật." Đây cũng là điểm an ủi nhỏ nhoi của anh, nói ra với Quách Văn Dương như muốn tìm kiếm sự đồng cảm.
Quách Văn Dương quả quyết nói: "Hồi nhỏ tôi đã biết người Đức làm việc rất nghiêm túc. Lý Độ chắc không sao đâu, nếu thật sự có chuyện thì làm sao có thể chuyển đến tận Lhasa được chứ."
Trần Đoan Thành chậm rãi nói: "Nếu thật sự không có gì nghiêm trọng thì đã không chuyển đến Lhasa, mà đưa thẳng vào bệnh viện địa phương rồi!"
Quách Văn Dương sao có thể không hiểu đạo lý đó cơ chứ. Điều anh muốn nói là ít nhất Lý Độ hiện giờ vẫn chưa chết, nhưng anh không dám nói thẳng ra, chỉ cố gắng lựa lời dễ nghe để an ủi.
"Cậu đừng quá lo lắng, chỉ vài tiếng nữa là có thể gặp lại cô ấy rồi. Chuyện công ty cậu hoàn toàn không cần bận tâm, cứ tập trung chăm sóc cô ấy bên đó. Đợi khi cô ấy hồi phục ổn định thì cùng nhau trở về nước!"
Trần Đoan Thành suy nghĩ một lúc rồi bật cười: "Ừ, vừa gặp lại cô ấy là tôi sẽ xin cô ấy tha thứ. Nếu cô ấy vẫn còn giận thì tôi sẽ quỳ xuống trước mặt cô ấy. Nếu cô ấy còn muốn bỏ đi, tôi sẽ… đánh gãy chân cô ấy, nhốt cô ấy trong nhà, đợi khi cô ấy nguôi giận rồi lại xin tha thứ cũng được."
Trần Đoan Thành nói với giọng bình thản như đang chậm rãi kể lại, nhưng Quách Văn Dương nghe mà thấy rợn người. Anh ta lập tức phụ họa: "Sao cô ấy lại không tha thứ cho cậu được chứ? Chắc chắn là vì vẫn còn nghĩ đến cậu nên mới từ nước ngoài trở về. Biết đâu vốn dĩ cô ấy đã định sẽ tìm cậu sau một thời gian nữa thì sao."
Trần Đoan Thành như bừng tỉnh, liền lập tức ngồi thẳng người dậy: "Cậu nghĩ vậy thật sao?"
"Dù cậu hỏi ai thì cũng như vậy thôi, chẳng phải quá rõ ràng rồi sao!"
Quách Văn Dương cảm thấy Trần Đoan Thành lúc thì tỉnh táo, lúc lại mơ hồ, nên đành phải nói năng linh tinh, lời nào dễ nghe là nói lời đó.
Trần Đoan Thành ngồi một lúc, rồi đứng dậy nói rằng muốn ra ngoài hút thuốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!