Chương 34: (Vô Đề)

Đánh giá: 6 / 1 lượt

Căn nhà đã không còn Lý Độ nữa, mọi thứ trở nên âm u và đáng sợ, Trần Đoan Thành không chịu nổi sự lạnh lẽo đó nên thường cố ý đến những nơi đông người như quán bar chẳng hạn. Anh lặng lẽ ngồi bên quầy bar, nhìn những chàng trai cô gái trong ánh đèn mờ ảo thì thầm to nhỏ. Nếu có cô gái nào chủ động bắt chuyện tán tỉnh, anh cũng mỉm cười uống rượu và trò chuyện, ai đến cũng tiếp, nhưng nếu các cô ấy ám chỉ muốn tiến xa hơn, Trần Đoan Thành liền từ chối và nói rằng mình phải về — Lý Độ mà biết sẽ không vui đâu! Dù Lý Độ không thể biết được, nhưng Trần Đoan Thành cũng sẽ không làm vậy, bởi vì cơ thể của anh khi đối mặt với những người phụ nữ đó, thậm chí còn không phản ứng bằng chiếc váy ngủ mà Lý Độ đã quên mang theo!

Biết bao lần nửa đêm tỉnh giấc giữa giấc mơ, nỗi nhớ người cũ trỗi dậy khiến cơ thể nóng bừng lên, Trần Đoan Thành vừa ngửi mùi hương còn sót lại của Lý Độ trên chiếc váy ngủ, vừa th* d*c tự giải tỏa cho bản thân.

"Em đi rồi, mang cả trái tim và thể xác của anh theo cùng… Định bao giờ mới trả lại cho anh đây, Lý Độ?" Anh khẽ hỏi giữa màn đêm im lặng.

Quách Văn Dương rất quan tâm đến tiến triển việc tìm kiếm Lý Độ, thỉnh thoảng lại hỏi Trần Đoan Thành một câu. Nhưng Trần Đoan Thành không mấy thích ở gần cậu ta, có lúc Quách Văn Dương ngồi trong văn phòng của anh quá lâu, cũng bị đuổi ra ngoài.

Quách Văn Dương biết, Trần Đoan Thành đang trút giận lên anh. Nếu nói Trần Đoan Thành là kẻ chủ mưu làm tổn thương Lý Độ, thì anh ta cũng là đồng phạm, vừa xúi giục vừa tiếp tay, thậm chí còn được lợi từ chuyện đó. Nhưng lúc đó tình thế như vậy, bọn họ cũng không còn cách nào khác!

Hơn nữa, Quách Văn Dương thật sự không thấy việc Trần Đoan Thành cưới Ngô Mộng Vũ là chuyện gì đó quá khó chấp nhận. Chưa nói đến những lợi ích từ cuộc hôn nhân ấy, dù có không thích Ngô Mộng Vũ cho lắm, thì ráng chịu một chút, sống qua ngày cũng được mà?

Quách Văn Dương không đòi hỏi quá cao về hôn nhân và phụ nữ. Phụ nữ thành thị, có học thức, biết điều, thân hình đẹp, mặt mũi ưa nhìn, tính tình dễ chịu, trước đây còn cần hiếu thảo với mẹ anh ta nữa, nhưng giờ chuyện đó cũng không còn quan trọng. Chỉ cần đáp ứng được mấy điều đó là có thể sống chung được rồi. Tình yêu của anh ta đối với phụ nữ không lâu bền và cũng chẳng có kiểu "không phải cô ấy thì không được".

Trước khi gặp Lý Độ, Trần Đoan Thành cũng có thái độ với phụ nữ tương tự như Quách Văn Dương, chỉ là không nhiệt tình bằng. Nhưng sau khi gặp Lý Độ, dùng lời của Quách Văn Dương để nói thì: "Cả đời cậu coi như là tiêu dưới tay cô ấy rồi!"

Thời gian sẽ không dừng lại vì bất kỳ ai, dù trong mắt Trần Đoan Thành, thời gian như thể đã ngưng đọng. Bởi Lý Độ đã rời đi hơn một năm rồi, mà anh vẫn hoàn toàn không có tin tức gì về cô. Quách Văn Dương nhắc nhở anh: "Có khi nào cô ấy đã về quê rồi mà cậu vẫn chưa biết không?"

Trần Đoan Thành cầm bảng báo cáo tài chính trong tay xem đi xem lại. Đã tan làm rồi nhưng anh vẫn chưa rời khỏi công ty, anh không muốn quay về ngôi nhà lạnh lẽo, không một bóng người đó.

Không cần Quách Văn Dương nhắc, Trần Đoan Thành đã sớm cho người đến quê nhà của Lý Độ ở Ninh Khánh để tìm cô. Kết quả điều tra cho thấy, từ sau khi ba của Lý Độ qua đời, cô chưa từng quay về đó lần nào. Hơn nữa, người ở đơn vị công tác của ba cô đều biết rằng con gái của Lý Quảng Hải đã sang Pháp rồi.

Người điều tra còn nói với anh rằng, Lý Độ từ nhỏ đã không có mẹ, luôn sống với ba, tuổi thơ vô cùng cô đơn. Mà đó cũng chính là điều khiến anh day dứt nhất, khi ấy Lý Độ vừa chứng kiến anh ở bên Ngô Mộng Vũ, ngay sau đó lại mất đi người ba là chỗ dựa duy nhất của cô. Nỗi mệt mỏi cùng nỗi đau quá lớn, nên việc cô bị sảy thai gần như là điều không thể tránh khỏi.

Trần Đoan Thành không muốn nói những chuyện này với Quách Văn Dương, một lúc sau anh mới ậm ừ nói: "Cô ấy không trở về nước, cũng không về quê. Nhà cô ấy bây giờ chẳng còn một ai nữa."

Quách Văn Dương bị quê một cú, chỉ biết gãi mũi cho đỡ ngượng, rồi rút một điếu thuốc từ hộp của Trần Đoan Thành châm lửa hút. Khói thuốc bay mù mịt. Trần Đoan Thành không thể tập trung vào đống tài liệu trước mặt nữa, trong lòng bực bội mà chẳng biết trút cho ai. Anh quay ghế lại, rồi thẫn thờ nhìn ra bên ngoài.

Quách Văn Dương ngồi thừ ra hút hết điếu thuốc, rồi đứng dậy chuẩn bị về nhà. Anh vừa bước tới cửa thì Trần Đoan Thành gọi giật lại, hỏi: "Cô bạn gái mà Tiểu Kiều giới thiệu cho cậu dạo trước thế nào rồi?"

Bạn gái hiện tại của Quách Văn Dương tên là Lâm Linh, là bạn học của Quách Văn Kiều. Cô ấy đang dạy ở một trường trung học, gia đình khá giả, bố mẹ đều là công chức nhà nước. Sau những chuyện xảy ra với Trần Đoan Thành và Lý Độ, cách nhìn của anh về phụ nữ cũng thay đổi. Giờ anh cũng trở nên nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Anh nói: "Cũng khá ổn, cô ấy đối xử với tôi rất tốt, mà cũng chẳng đặt nặng chuyện tiền bạc!"

Trần Đoan Thành nhìn xa xăm về một nơi vô định, giọng chất chưa đầy tâm sự: "Nếu cậu thấy ổn thì cưới sớm đi, đừng để lỡ rồi lại hối tiếc."

Quách Văn Dương hiểu rõ ý của anh, chỉ nhẹ nhàng đáp: "Tôi biết mà!"

Trần Đoan Thành thở dài một tiếng rồi bất chợt nói: "Bố của Lý Độ là một đại tá đấy!" Quách Văn Dương hơi sững người, không ngờ Lý Độ lại là con gái của một đại tá, vậy mà cô ấy vẫn làm công việc hướng dẫn viên du lịch vất vả như thế.

Anh ta bước lại gần Trần Đoan Thành, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh sau giấc mộng: "Bảo sao lần đầu tiên gặp cô ấy, tôi đã thấy cô ấy khác hẳn mấy cô gái khác, dù là đứng hay ngồi thì lưng lúc nào cũng thẳng tắp!"

Trong lòng Trần Đoan Thành đầy ắp nỗi đau. Lý Độ tuy xuất thân tốt, nhưng lại lớn lên trong cô đơn. Cô sống kín đáo, lạnh lùng, ít nói và nhạy cảm. Ngay cả khi đã dọn về sống cùng anh thì cô vẫn giữ khoảng cách. Cô không tin vào tình yêu của anh, cũng không thích việc anh cứ đem tình yêu ra nói mãi. Cô tự bọc mình trong lớp vỏ cứng cáp và lạnh lẽo, chính anh là người đã cố gắng kéo cô ra khỏi đó, dỗ dành cô, quyến rũ cô. Cuối cùng, cô đã yêu anh và bắt đầu thể hiện tình cảm giành cho anh:

cô nấu mì cho anh, cô học cách làm nũng trước mặt anh. Nhưng đúng vào lúc ấy, anh lại tàn nhẫn và hèn hạ mà phản bội cô chỉ vì mấy mảnh đất, hiện giờ nhìn lại chúng cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa!

Nếu không có sự xuất hiện của anh, có lẽ cô đã sống dưới ánh nắng nước Pháp, đọc sách, chơi bóng, tận hưởng cuộc sống. Có thể không có vị ngọt của tình yêu, nhưng chắc chắn sẽ bình yên và thanh thản. Còn bây giờ… haizz… Trần Đoan Thành không dám nghĩ tiếp nữa. Anh quay người lại, khẽ vuốt những nếp nhăn trên quần do ngồi quá lâu, rồi nói với Quách Văn Dương: "Tìm lúc nào đó gọi bạn gái cậu cùng đi ăn một bữa nhé, bảo Tiểu Kiều đi cùng luôn!"

Quách Văn Kiều cũng là hướng dẫn viên du lịch. Bây giờ Trần Đoan Thành cảm thấy "hướng dẫn viên" là một từ rất thân thương. Thỉnh thoảng khi lái xe trên đường, thấy có hướng dẫn viên đang đứng trên xe du lịch thuyết minh, anh không nhịn được mà lại nhìn thêm vài lần.

Tại sao Trần Đoan Thành lại gọi Tiểu Kiều đi cùng, Quách Văn Dương dĩ nhiên hiểu. Anh đứng dậy rồi khẽ hỏi nhỏ: "Đoan Thành, cậu sống như vậy… có mệt không?"

Trần Đoan Thành thuận miệng đáp: "Mệt chứ, sao lại không mệt. Mỗi ngày mệt đến mức chẳng nuốt nổi cơm!"

Cả hai đều sững người. Đó là lần duy nhất ba người họ từng cùng nhau ăn một bữa cơm. Khi ấy, Quách Văn Dương hỏi Lý Độ dẫn đoàn có mệt không, Trần Đoan Thành đã vội vàng trả lời thay. Giờ đây, những lời ấy lại một lần nữa thốt ra từ miệng anh, như thể thời gian chồng chéo, quá khứ hiện về, nỗi buồn cuộn trào như mây đen phủ kín trời đất. Trong cơn mơ hồ, Trần Đoan Thành như lại thấy bóng dáng cô gái trầm lặng ấy, anh ngẩn ngơ hỏi: "Lý Độ, sao em lại không vui nữa rồi?"

Quách Văn Dương cảm thấy kinh hãi, đột nhiên không thể chịu đựng nổi nữa. Anh bất chấp tất cả mà túm lấy áo của Trần Đoan Thành, rồi gào lên: "Nếu cậu tìm được cô ấy thì tốt rồi, tôi cũng rất vui, cũng sẽ thấy nhẹ lòng! Nhưng cậu không tìm được cô ấy, cô ấy sẽ không quay lại nữa! Chẳng lẽ cậu định sống như thế cả đời sao, Trần Đoan Thành!"

Trần Đoan Thành mặc cho anh túm lấy áo mình, hai chân duỗi thẳng tắp, trên gương mặt là nụ cười bình thản. Anh chậm rãi nói: "Văn Dương, cậu không biết sao? Cả đời tôi… đã sống xong rồi."

Quách Văn Dương buông tay, rồi lùi lại hai bước nhìn anh. Rõ ràng đang ở độ tuổi thanh xuân rực rỡ, dáng vẻ phong lưu, tuấn tú, vậy mà toàn thân lại toát lên một nỗi bi thương và bất lực như đã nhìn thấu mọi sự đời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!