Gần hai tháng sau khi Lý Độ rời đi, Hàn Tiểu Xuân đang ở nhà ăn cơm cùng chồng và con trai. Con trai của Hàn Tiểu Xuân khoảng chừng năm tuổi, rất nghịch ngợm, ăn cơm cũng phải đuổi theo để đút, cứ chạy quanh phòng khách. Hoàng Hòa Bình đuổi theo một lúc, rồi bực mình đặt bát cơm xuống bàn, quát: "Không ăn thì thôi! Tối nay con có đói cũng đừng có mà kêu!"
Hàn Tiểu Xuân sắp ăn xong, liền nói: "Ai bảo anh phải đuổi theo làm gì? Em đã nói rồi, không ăn thì thôi, để nó đói vài bữa thì đến cám heo nó cũng ăn!"
Hoàng Hòa Bình ngồi xuống bắt đầu ăn cơm, vừa ăn vừa gắp qua gắp lại một lúc, rồi bỗng nhiên nói: "Anh nhớ ra đã gặp bạn trai của Lý Độ ở đâu rồi."
Hàn Tiểu Xuân rút một tờ giấy lau miệng, nói: "Ừm, vậy thì sao chứ? Lý Độ đã đi rồi mà!"
Hoàng Hòa Bình tỏ vẻ khó chịu, gắp hết tôm trong bát con trai ra ăn luôn, loại này đắt nên không thể để phí được.
Anh vừa nhai tôm phát ra tiếng rôm rốp vừa nói: "Hôm nay anh nhìn thấy anh ta đang chơi golf với một cô gái trên sân. Lúc đó anh mới nhớ ra, trước đây anh cũng từng gặp anh ta ở sân golf."
Hàn Tiểu Xuân cười lạnh một tiếng: "Lý Độ mới đi chưa được mấy ngày mà đã nhanh chóng qua lại với người khác rồi sao!"
"Cô gái đó không phải đợi Lý Độ đi rồi mới quen đâu!" Hoàng Hòa Bình lắc đầu, vẻ như đang suy nghĩ điều gì rồi nói tiếp: "Ít nhất là ba bốn tháng trước, anh đã thấy anh ta nắm tay cô gái ấy đi cùng nhau rồi!"
Trần Đoan Thành là người thường xuyên có mặt ở sân bóng. Chồng của Hàn Tiểu Xuân thỉnh thoảng cũng đến, nhưng một người là để chơi bóng, còn người kia là dẫn đoàn. Trần Đoan Thành tất nhiên chẳng để ý đến anh ta, nhưng lần gặp trước đã để lại ấn tượng sâu sắc với chồng của Hàn Tiểu Xuân. Khi lại thấy Trần Đoan Thành trên sân bóng, anh dần nhớ ra chuyện trước kia giữa Trần Đoan Thành và Ngô Mộng Vũ.
Hàn Tiểu Xuân cảm thấy có điều gì đó không ổn. Đứa con trong bụng của Lý Độ mới chỉ hơn một tháng tuổi, nghĩa là người đàn ông đó đã qua lại với người phụ nữ khác khi vẫn chưa chia tay với Lý Độ.
Cô nghiến răng, vặn cổ đầy tức giận rồi gằn lên: "M* nó thằng khốn nạn!"
Hàn Tiểu Xuân liên tục chờ ở sân bóng suốt mấy ngày liền, cuối cùng vào sáng ngày thứ năm, cô đã nhìn thấy Trần Đoan Thành.
Vừa bước xuống xe, Trần Đoan Thành đã thấy Hàn Tiểu Xuân đứng cách đó vài mét, trên mặt nở một nụ cười gượng gạo, môi cười mà mắt thì lạnh tanh. Anh cũng nhìn cô, ánh mắt mang đầy cảnh giác mà không tiến lại gần. Ngô Mộng Vũ cũng vừa xuống xe, liền hỏi Trần Đoan Thành: "Ai thế kia mà cứ nhìn anh chằm chằm vậy?"
Hàn Tiểu Xuân liếc Ngô Mộng Vũ bằng ánh mắt đầy khinh miệt, rồi thầm nghĩ: Còn chẳng đẹp bằng Lý Độ!
Cô bước thẳng tới trước mặt Trần Đoan Thành, nói: "Anh có tiện cùng tôi nói chuyện riêng một chút không?"
Trần Đoan Thành cùng cô bước sang một bên, hạ giọng hỏi: "Cô tìm tôi có chuyện gì?"
"Tôi có chuyện muốn nói với anh, anh xem là nói ngay bây giờ hay để lúc khác?"
Ngô Mộng Vũ đứng bên cạnh xe, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn hai người đang thì thầm vài câu ở cách đó không xa.
Sau khi Hàn Tiểu Xuân rời đi, Ngô Mộng Vũ bước đến bên cạnh Trần Đoan Thành, hỏi: "Ai thế anh? Bí mật như vậy, còn gọi anh ra nói riêng nữa!"
Trần Đoan Thành lấy túi đựng bóng từ cốp xe ra, đóng cửa ô tô lại và nói: "Một hướng dẫn viên du lịch thôi! Lần trước có một khách hàng nội địa của anh do cô ấy phụ trách, giữa chừng có chút hiểu lầm, cô ấy hỏi về chuyện đó."
Sau khi chơi golf xong, Trần Đoan Thành đưa Ngô Mộng Vũ về Tằng Đạt, anh không ăn tối cùng cô ấy vì đã hẹn gặp Hàn Tiểu Xuân vào buổi chiều.
Hàn Tiểu Xuân đến trước, Trần Đoan Thành đến sau. Anh ngồi xuống, đặt chìa khóa xe lên bàn rồi lạnh lùng nói: "Rốt cuộc cô tìm tôi để nói chuyện gì?"
Hàn Tiểu Xuân rót cho mình một ly nước, cầm trong tay uống từng ngụm chậm rãi. Sau khi uống vài ngụm rồi mới lên tiếng: "Cô ấy là bạn gái mới của anh à?"
Trần Đoan Thành nhíu mày: "Liên quan gì đến cô?"
"Không liên quan đến tôi, nhưng lại liên quan đến Lý Độ!" Hàn Tiểu Xuân nhìn thẳng vào mắt anh mà không hề né tránh.
Trần Đoan Thành tránh ánh mắt của Hàn Tiểu Xuân, anh chỉ bình thản nói: "Lý Độ đã rời đi rồi."
Hàn Tiểu Xuân bật cười lạnh lùng: "Là anh không cần cô ấy nữa nên cô ấy mới rời đi!"
Trần Đoan Thành cố nén cơn giận ở trong lòng, rồi nhíu mày nói: "Là cô ấy tự muốn rời đi, cô không biết sao?" Thật ra anh chưa từng ruồng bỏ cô, bởi vì anh chưa có cơ hội để nói ra điều đó.
Hàn Tiểu Xuân đập mạnh chiếc ly xuống bàn, một tiếng "bốp" vang lên khiến nước trà văng tung tóe: "Chồng tôi thường xuyên dẫn đoàn đến sân chơi golf, mấy tháng trước đã thấy anh ôm ấp cô ta rồi. Nhưng đứa con trong bụng Lý Độ mới chỉ hơn một tháng tuổi. Tôi biết rõ con người của Lý Độ, anh dám nói đứa bé đó không phải của anh sao?"
Trần Đoan Thành như bị sốc, máu trong người như dồn ngược lên não, "ầm" một tiếng vang trong đầu. Giọng anh run rẩy: "Cô ấy… có thai rồi sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!