Chương 28: (Vô Đề)

Đánh giá: 6 / 1 lượt

Lý Mỹ Chi đã rời đi, Giang Chí lại đến, chú ấy muốn đưa Lý Độ về nhà mình ở vài ngày. Từ sau khi Lý Quảng Hải qua đời, hầu như mọi việc lẽ ra Lý Độ phải làm đều do chú ấy đảm nhận: từ bài phát biểu của người thân trong lễ tang, cho đến việc nhận tiền trợ cấp.

Lý Độ cảm ơn Giang Chí, và nói rằng mình không có nhiều thời gian vì sắp phải sang Pháp. Cô còn đưa cho chú ấy xem giấy báo trúng tuyển. Sau khi biết chuyện, Giang Chí liền muốn chuẩn bị hành lý cho cô. Lý Độ đồng ý, nhưng nói cần vài ngày yên tĩnh trước đã, đến lúc đó sẽ gọi điện cho chú ấy.

Giang Chí cũng bị cô đẩy đi, Lý Độ lại một lần nữa chỉ còn lại một mình. Cô xé nát bức ảnh của Đỗ Thu Hồng, cũng không phân tích vì sao Lý Quảng Hải lại ôm cô rời khỏi nhà năm ấy. Dù là vì lý do gì thì chính Lý Quảng Hải đã nuôi cô khôn lớn. Ông là người bố duy nhất của cô, là người duy nhất trên thế gian này từng yêu thương cô. Cô chỉ cần biết điều đó là đủ rồi.

Lý Độ sống ở đây như một cái xác không hồn. Thỉnh thoảng cô ra ngoài một chút, nhưng phần lớn thời gian chỉ ngồi bất động bên cửa sổ, đến cả ánh mắt cũng hiếm khi chuyển động. Cô không có chút cảm giác thèm ăn nào, có lúc cả ngày chỉ ăn nửa bát cháo loãng. Cơ thể cô gầy đi nhanh chóng.

Vào một đêm khoảng hơn mười ngày sau, khi Lý Độ đang chuẩn bị đi ngủ thì cô nhận được cuộc gọi từ Âu Tu Lương – người đã lâu không liên lạc với cô.

Gần đây Âu Tu Lương cực kỳ bận rộn. Một nhà máy thức ăn chăn nuôi liên doanh Trung – Mỹ sắp đặt trụ sở tại Hải Châu, chính quyền thành phố rất coi trọng dự án này nên đã đưa ra nhiều ưu đãi như miễn giảm thuế, cấp đất, đơn giản hóa thủ tục hành chính… Âu Tu Lương bận đến mức chân không chạm đất, hết họp bàn với lãnh đạo chính quyền, lại phải huy động cán bộ địa phương, đồng thời làm cầu nối điều phối giữa doanh nghiệp và chính quyền.

Vài ngày gần đây mới rảnh rỗi đôi chút, anh chợt nhớ đã lâu không có tin tức gì từ Ngô Mộng Vũ, liền hẹn cô ra ăn một bữa, hỏi xem dạo này cô bận gì mà đến một cuộc gọi cũng không có.

Vừa nhìn thấy Ngô Mộng Vũ, Âu Tu Lương đã cảm thấy cô em họ hôm nay có gì đó khác lạ. Cách nói chuyện mang theo vẻ vui vẻ, tâm trạng cũng rất phấn chấn. Trước những lời trêu chọc của anh, cô không còn đáp trả gay gắt như thường lệ, mà có chút kiểu "Hôm nay em vui nên không thèm chấp nhặt với anh."

Âu Tu Lương cười hỏi: "Sao thế? Em đang yêu à? Cả người toát lên vẻ hân hoan rạng rỡ quá trời!"

Ngô Mộng Vũ hất cằm, ra vẻ trách yêu: "Lộ rõ thế sao?"

"Có chứ, đến cả cô bé vừa rót trà lúc nãy cũng nhận ra. Cô ấy còn nhìn em chằm chằm hai lần liền đấy."

Ngô Mộng Vũ giả vờ giơ tay định đánh anh, Âu Tu Lương cười né tránh.

"Là ai thế?"

"Ai là ai cơ?"

Thấy cô cứ làm điệu làm bộ như thế, Âu Tu Lương cũng lười hỏi thêm mà cắm đầu vào ăn cơm.

Anh không hỏi nữa thì Ngô Mộng Vũ lại không kìm được. Con gái đang yêu mà, chỉ mong cả thế giới đều khen người yêu mình đẹp trai, dịu dàng và chu đáo! Cô ngượng ngùng, lí nhí mở miệng: "Thì là… cái người đó ấy mà!"

"Em quen biết bao nhiêu người, không nói rõ thì ai mà biết được là Trương Tam, Lý Tứ hay Vương Mã Tử!"

Nghe Âu Tu Lương nói về người cô thích như vậy, Ngô Mộng Vũ có chút bực mình. Anh họ cô đúng là không bằng người ấy, lúc nào cũng châm chọc cô.

Cô bực bội nói: "Trần Đoan Thành của Long Tín, anh biết không?"

"Trần Đoan Thành! Em với anh ta á?" Âu Tu Lương kinh ngạc thốt lên.

Ngô Mộng Vũ ngạc nhiên hỏi: "Sao thế? Không hợp à?"

Âu Tu Lương uống một ngụm trà để che giấu cảm xúc trong lòng, rồi mới từ từ dò hỏi: "Không phải là không hợp… chỉ là thấy anh ta trông có vẻ chín chắn quá. Em thì hoạt bát như thế, hai người có hợp nhau không?"

"Chín chắn á? Không đâu, bọn em nói chuyện với nhau rất hợp!"

"Cậu có biết chuyện của hai người không?"

"Tất nhiên là biết rồi! Bọn em hay chơi bóng cùng nhau mà!" Ngô Mộng Vũ nói đầy tự hào.

Vậy là chuyện của hai người họ đã được cậu chấp thuận rồi… Âu Tu Lương thầm nghĩ trong lòng.

Âu Tu Lương gọi cho Ngô Mộng Vũ một ly nước cam, còn anh thì gọi một chai bia.

Sau khi đồ uống được mang đến, Âu Tu Lương không để nhân viên phục vụ mở bia, mà tự tay cầm dụng cụ mở nắp, nhẹ nhàng bật ra. Lớp bọt trắng mịn trào ra.

Âu Tu Lương chậm rãi uống bia rồi thản nhiên nói: "Long Tín cũng làm bất động sản, Tằng Đạt cũng làm bất động sản, hai người các em đúng là có thể hợp tác với nhau đấy."

Món tôm nướng muối tiêu mà Ngô Mộng Vũ thích nhất được mang lên, cô chẳng màng nóng, tay trái tay phải thoăn thoắt bóc vỏ tôm. "Còn phải nói sao? Em nghe bố kể là mấy khu đất của Long Tín sẽ hợp tác với Tằng Đạt để cùng phát triển, mà làm xong hết chắc phải mất vài năm đấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!