Trưa hôm sau, cơ quan cử người đưa cô của Lý Độ đến nhà tang lễ. Đây là lần đầu tiên Lý Độ gặp lại người cô sau khi trưởng thành. Người cô tên Lý Mỹ Chi có nét giống với Lý Quảng Hải: tóc cũng hơi rối, lông mày và ánh mắt tương tự, thân hình hơi mập. Đôi mắt đã sưng đỏ vì khóc quá nhiều. Vừa thấy Lý Độ, bà ấy lập tức lao tới ôm chầm lấy cô rồi òa khóc nức nở. Lý Độ đứng yên, hai tay buông thõng, nét mặt đờ đẫn.
Trong lễ truy điệu, Lý Quảng Hải mặc trên mình bộ lễ phục, linh cữu được phủ lá cờ Đảng. Vì đã được trang điểm nên gương mặt của ông phảng phất chút hồng hào. Lý Độ lặng lẽ nhìn di hài cuối cùng của bố thật lâu mà không nói một lời, nước mắt tuôn trào không ngừng.
Trong linh đường, vòng hoa tang trắng xếp thành từng lớp, phủ kín một góc. Người đến viếng rất đông, phần lớn là quân nhân mặc lễ phục, nét mặt nghiêm nghị, đứng trước linh cữu trang trọng chào tiễn biệt người đồng đội, đồng chí. Tang lễ của Lý Quảng Hải có thể nói là vô cùng long trọng và đầy vinh dự.
Vì Lý Quảng Hải không qua đời trong khi làm nhiệm vụ, nên không thể được an táng tại nghĩa trang liệt sĩ. Cơ quan đã chọn cho ông một phần mộ tại nghĩa trang cao cấp trong thành phố, bia mộ được làm bằng đá cẩm thạch trắng, đơn giản mà trang nghiêm.
Tối hôm đó, sau khi Lý Quảng Hải đã được an táng, người cô Lý Mỹ Chi nấu mấy món ăn mong Lý Độ ăn được chút gì đó. Những ngày qua, Lý Độ luôn trong trạng thái mơ hồ, hốc mắt trũng sâu, lời nói cộng lại chưa đến mười câu.
Hai cô cháu ngồi lặng lẽ trong phòng ăn. Lý Mỹ Chi cố gắng tìm chuyện để nói với Lý Độ, nhưng phần lớn cô chỉ im lặng. Lý Mỹ Chi cũng dần quen với sự trầm mặc ấy.
Đến lúc sắp ăn xong, Lý Mỹ Chi không kìm được nữa mới khẽ hỏi Lý Độ: "Cô nghe người ta nói… mẹ cháu hình như lấy chồng ở Hải Châu. Cháu… đã từng gặp bà ấy chưa?"
Lý Độ nhìn cô mình một cái, rồi quay đầu nhìn di ảnh của Lý Quảng Hải đang đặt trong phòng khách. Cô không nói gì.
Lý Mỹ Chi nhận ra ánh mắt của cô, bà khẽ nói: "Bố con không biết chuyện đó đâu!" Giọng bà rất nhỏ như thể sợ di ảnh của Lý Quảng Hải trong phòng khách nghe thấy.
Lý Độ dùng đũa khuấy nhẹ cơm trong bát, cô lạnh lùng nói: "Bà ấy đã di cư sang Canada từ lâu rồi ạ."
Nghe vậy, Lý Mỹ Chi giật mình, bà tức đến mức muốn chửi ầm lên, nhưng vì có Lý Độ ở đó nên bà chỉ nghiến răng, hằn học buông một câu: "Đúng là người đàn bà nhẫn tâm!"
Trước lời mắng chửi của Lý Mỹ Chi, Lý Độ không có phản ứng gì. Cô đã đau lòng từ kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, nỗi đau ấy đã qua từ lâu rồi.
Khi Lý Độ học đại học, trong lớp có một bạn tình cờ đến từ cùng thị trấn với mẹ cô. Không hiểu vì lý do gì, cô đã nhờ bạn ấy dò hỏi tin tức về mẹ mình. Thị trấn nhỏ, người không nhiều, nên bạn ấy nhanh chóng tìm được thông tin: Mẹ cô tên là Đỗ Thu Hồng, sau đó đã tái hôn. Người đàn ông ấy cũng là người địa phương, nhưng làm việc ở Hải Châu. Đỗ Thu Hồng theo chồng chuyển công tác đến Hải Châu, bà ấy làm việc tại Cục Vật tư. Có người trong thị trấn từng đi chơi ở Hải Châu và gặp được bà ấy.
Vì thế, cô đã nói dối Lý Quảng Hải một cách trắng trợn rằng mình muốn đi du lịch ở Hải Châu. Thực ra, cô chẳng có kế hoạch gì cụ thể. Cô chỉ muốn được nhìn một lần người phụ nữ từng ôm cô trong ảnh và mỉm cười hạnh phúc ấy, giờ trông như thế nào.
Đến thành phố Hải Châu, Lý Độ ở tạm trong ký túc xá của một bạn học cũ thời cấp ba. Người bạn ấy sau khi tốt nghiệp đã đến Hải Châu làm công nhân, nhà máy nằm ở vùng ven giữa thành phố và nông thôn. Mấy ngày liền, Lý Độ ra ngoài tìm nơi mẹ cô làm việc. Mỗi lần trở về đều mệt mỏi và đói lả, cô thường ghé tiệm "Hoành Thánh Hoàng Ký" gần ký túc xá để ăn hoành thánh.
Cơ quan của mẹ rất khó tìm, sau khi cải tổ thì đã chia thành mấy công ty khác nhau. Lý Độ phải đến từng nơi hỏi, nhưng ai cũng nói không biết Đỗ Thu Hồng là ai. Mấy ngày sau, cuối cùng cô cũng tìm được đúng công ty mẹ từng làm. Một người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi nói với cô: "Cháu tìm bà ấy làm gì? Cả nhà bà ấy đã di cư sang Canada mấy năm rồi."
Lý Độ đứng dưới ánh nắng chói chang, mồ hôi thấm ướt cả áo. Trước đây, cô chỉ biết bố mẹ đã ly hôn. Mãi đến lúc này, cô mới thực sự cảm nhận được sự ruồng bỏ không chút thương tiếc của mẹ dành cho mình.
Chủ đề mà Lý Mỹ Chi nhắc đến khiến Lý Độ không còn muốn ăn uống nữa. Cô tự nhốt mình trong căn phòng của Lý Quảng Hải khi ông còn sống, lặng lẽ dọn dẹp những đồ đạc mà bố để lại.
Đồ đạc được cất trong một chiếc hòm lớn, đặt dưới gầm giường của Lý Quảng Hải. Chúng được chia thành hai loại: huân chương và giấy chứng nhận mà Lý Quảng Hải từng nhận được, cùng với bằng khen và giấy chứng nhận của Lý Độ. Có bằng về quần vợt, toán học Olympic, bơi lội… tất cả đều được xếp ngay ngắn. Một số đã cũ, lớp vỏ đỏ đã phai thành màu hồng nhạt, nhưng trang bên trong vẫn không bị dính lại với nhau, có lẽ chúng thường xuyên được ai đó lật giở.
Lý Độ lấy từng cuốn giấy chứng nhận ra, cả của mình lẫn của bố đặt đặt lên giường rồi chậm rãi lật xem từng trang. Sau khi xem xong, cô lại cẩn thận xếp từng cuốn vào hộp như cũ. Trong ngăn kéo của Lý Quảng Hải, cô còn tìm thấy một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên cô, với số tiền một triệu năm trăm nghìn tệ. Cô biết mật khẩu chính là ngày sinh nhật của mình. Bố từng nói với cô rằng đây là khoản tiền ông chuẩn bị cho việc du học của cô.
Lương của Lý Quảng Hải không thấp, nhưng để dành được một triệu năm trăm nghìn tệ cũng phải mất rất nhiều năm. Ông chưa từng chấp nhận tiền của Lý Độ, luôn nói rằng con gái thì có nhiều chỗ cần tiêu tiền, bảo cô đừng tiết kiệm quá, cái gì cần mua thì cứ mua. Nếu không đủ thì ông vẫn có thể cho thêm.
Lý Độ cầm cuốn sổ tiết kiệm trong tay, nước mắt tuôn trào như suối, rơi xuống mặt sổ, làm mờ đi dãy số dài những con số không.
Cả cuộc đời của bố cô thật sự là một chuỗi những tháng ngày khổ cực. Một mình nuôi dưỡng Lý Độ, không tái hôn, sống lặng lẽ, ít nói, đến cả nụ cười cũng hiếm hoi. Giờ đây lại đột ngột qua đời, nỗi cô đơn và buốt giá trong tim ông liệu có ai thấu hiểu?
Lý Độ chợt nhớ đến bóng lưng của bố mình. Nếu có thể, cô thật sự muốn hỏi ông: Cả một đời cô đơn của bố, rốt cuộc là vì người phụ nữ đã bỏ rơi hai bố con chúng ta sao?
Từ hôm đó trở đi, Lý Mỹ Chi không còn nhắc đến chuyện của Đỗ Thu Hồng nữa. Bà cẩn trọng trong cách cư xử với Lý Độ, cố gắng nấu những món ngon để lấy lòng cô, nhưng Lý Độ ăn rất ít. Lý Mỹ Chi thở dài thườn thượt, khuyên cô phải giữ gìn sức khỏe, rằng dù cha đã mất nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục. Khuyên một hồi bà lại bật khóc, vừa khóc vừa than đi than lại rằng Lý Quảng Hải số khổ. Lý Độ thường không nói gì, nét mặt của cô cũng đờ đẫn và vô cảm.
Cứ thế trôi qua hai ba ngày, Lý Mỹ Chi đã khá hơn một chút và ít khóc hơn. Nhưng bà lại thường trốn vào phòng gọi điện thoại, như đang cãi nhau với ai đó bằng giọng nói đè nén. Lý Độ chưa từng hỏi vì cô vốn chẳng thân thiết gì với người cô này, đây cũng chỉ là lần thứ ba họ gặp mặt mà thôi.
Vào buổi chiều, Lý Độ nằm trên chiếc giường mà bố cô từng nằm khi còn sống. Không phải để ngủ, cô chỉ nằm đó mà thôi. Trên ga giường vẫn còn vương lại hơi thở của bố, là mùi xà phòng mà từ nhỏ cô đã quen thuộc. Mùi hương ấy khiến cô có cảm giác bố chưa từng rời xa, như thể bất cứ lúc nào cũng sẽ trở về nhà.
Tiếng gọi điện thoại của Lý Mỹ Chi vang lên từ phòng bên cạnh, lần này rất lớn, như thể đang cãi nhau dữ dội. Lý Độ như chẳng hề hay biết, giữa tiếng tranh cãi ầm ĩ ấy cô lại có thể thiếp đi.
Ngủ được một lúc, Lý Độ cảm thấy có người đứng bên giường. Cô mở mắt ra thì thấy Lý Mỹ Chi đang đứng trước mặt, đôi mắt đỏ hoe nhìn cô chăm chú.
Lý Độ khẽ nhổm người dậy, ánh mắt đờ đẫn nhìn lại Lý Mỹ Chi, không biết bà tìm mình có chuyện gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!