Chương 24: (Vô Đề)

Đánh giá: 6 / 1 lượt

Tin tức mà Quách Văn Dương gửi về rất không khả quan. Gần đây ở tỉnh có hai cán bộ cấp cục, cộng thêm hơn chục người gồm cán bộ cấp phòng và nhân viên bị liên đới trong một vụ án hối lộ liên quan đến mua bán đất, khiến tất cả các cơ quan liên quan đến đất đai đều trở nên cảnh giác cao độ. Trong hai công ty mà Quách Văn Dương tìm đến, một bên từ chối thẳng thừng, còn bên kia thì có hậu thuẫn mạnh hơn và cũng liều lĩnh hơn, họ cũng thực sự thèm khát khoản lợi nhuận khổng lồ từ mấy lô đất này.

Họ đã đồng ý sẽ sớm tìm cách đề cập vấn đề với một lãnh đạo chủ chốt ở tỉnh. Nếu mọi chuyện suôn sẻ thì công ty Long Tín sẽ chuyển nhượng đất theo giá gốc, còn nếu không thành thì cũng sẽ không để Tống Trường Thắng phát hiện ra điều gì.

Quách Văn Dương vội vã trở về từ tỉnh lỵ rồi cùng Trần Đoan Thành chờ đợi tin tức.

Liên tiếp mấy ngày không có tin tức, nhưng bọn họ không thể giục mà chỉ có thể chờ đợi, quá trình ấy thật sự rất khó chịu. Trần Đoan Thành cảm thấy như mình không thở nổi, như bị nhốt trong một căn phòng tối, chỉ mong có ai đó mở cửa sổ để ánh sáng tràn vào, để anh được tự do và thở lại bình thường. Ngày nào anh cũng đến công ty từ rất sớm, Quách Văn Dương cũng ghé vào văn phòng anh. Hai người chẳng nói nhiều mà chỉ hút thuốc liên tục, từng hơi đều nặng nề.

Gần một tuần sau, vào một buổi chiều cuối cùng bọn họ cũng nhận được tin tức. Công ty kia đã tiếp cận được lãnh đạo tỉnh, dù đưa ra mức thù lao rất hấp dẫn, nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng thì vị lãnh đạo kia vẫn từ chối. Thật ra cũng dễ hiểu thôi, trong thời điểm nhạy cảm như thế này, chỉ cần sơ suất một chút là có thể bị nắm thóp. Dù tiền có hấp dẫn đến đâu thì cũng không đáng để đánh đổi bằng cảnh tù tội.

Dù kết quả không quá bất ngờ nhưng Trần Đoan Thành vẫn bị giáng một đòn nặng nề. Nếu như trước đó còn là chờ đợi phán quyết, nhưng ít ra vẫn le lói chút hy vọng, còn giờ thì chẳng khác gì bị chém ngay tại chỗ. Anh đứng tê dại trước cửa sổ, gương mặt phản chiếu trên tấm kính lớn sát đất. Trên đó, vẻ tuyệt vọng tái nhợt của anh không cách nào che giấu được, dù có khoác lên mình bộ trang phục sang trọng đến đâu.

Quách Văn Dương cũng không hút thuốc nữa, anh ngồi lặng lẽ trên ghế sofa cách Trần Đoan Thành nửa căn phòng. Một người đứng, một người ngồi, mặc cho mây ngoài trời cuộn lên rồi tan xuống, gió thổi rồi lặng đi thì cả hai đều chìm trong một sự tĩnh lặng gần như chết chóc.

Trời sẩm tối, Trần Đoan Thành vẫn đứng trước cửa sổ, bóng anh đen đặc như một khối sắt đúc. Quách Văn Dương không muốn tiếp tục im lặng nữa, anh bước đến bên cạnh Trần Đoan Thành rồi khẽ nói: "A Thành, chúng ta đã hết đường rồi."

Trần Đoan Thành chậm rãi quay đầu lại, vì đứng quá lâu không nhúc nhích nên cổ anh phát ra một tiếng "rắc" nhẹ. Anh nói: "Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần mình cố gắng đủ thì không gì là không thể vượt qua, không trận nào là không thắng. Nhưng bây giờ, chỉ một ngón tay của Tống Trường Thắng cũng đủ đè tôi đến mức không nhúc nhích nổi. Cậu nói xem, mấy năm qua chúng ta sống vì cái gì vậy?"

Anh nói rất chậm, giọng kéo dài đầy bất lực, nỗi bi thương của một kẻ anh hùng đến bước đường cùng đều gói gọn trong từng lời ấy.

Quách Văn Dương nắm lấy cánh tay rồi xoay người Trần Đoan Thành lại, anh ta lớn tiếng nói: "Cậu đừng nói mấy lời như vậy nữa, tôi nghe mà thấy đau lòng! Nếu cậu thật sự không muốn cưới Ngô Mộng Vũ thì cứ xem như chúng ta chưa từng phát tài, chưa từng có ngày hôm nay! Nhưng cậu đừng quên, tất cả những gì có được hôm nay là nhờ bản thân cậu đã bỏ ra bao nhiêu công sức, chịu bao nhiêu khổ cực, suýt nữa mất cả mạng mới đổi lấy được.

Nếu hiện giờ cậu từ bỏ, thì có xứng với chính mình của năm xưa hay không?"

Chính mình của năm xưa ư? Trần Đoan Thành bỗng thấy mơ hồ, anh đã sống cuộc đời sung túc quá lâu, lâu đến mức anh đã quên mất bản thân ngày trước từng là người như thế nào rồi.

Năm xưa, anh từng lắp ráp xe nhập lậu trong tầng hầm nóng hầm hập. Có lần khi đang cắt cửa xe, máy cắt bật ngược lại rạch một vết sâu đến tận xương ở bắp chân anh. Nhưng lúc đó xe lậu đang khan hiếm, khách hàng lại giục lấy hàng nhanh, anh Hoa lại thiếu người. Trần Đoan Thành đành phải cắn răng chịu đựng, lấy đại một mảnh vải rách quấn vết thương lại rồi tiếp tục làm không ngừng nghỉ, ngày đêm không phân biệt.

Vài ngày sau, sau khi giao được hàng thành công, cả người liền gục xuống rồi được đưa vào bệnh viện, bác sĩ nói vết thương của anh đã bị nhiễm trùng và mắc chứng máu nhiễm khuẩn, nên phải nằm viện suốt một tháng. Chính từ lần đó, Trần Đoan Thành mới được anh Hoa để mắt tới và trở thành cánh tay đắc lực nhất. Sau này, anh Hoa lại chống lưng cho anh ra làm riêng, và chính số tiền kiếm được từ giai đoạn ấy đã đặt nền móng tài chính cho việc gom đất về sau.

Lại có lần, trong lúc gom đất, Trần Đoan Thành cướp được một lô đất từ tay một tay giang hồ máu mặt ở địa phương, tên gọi Hoàng Béo. Gã ôm hận, nhân lúc anh sơ hở mà đánh ngất rồi trói tay chân và ném thẳng anh xuống biển, lần đó suýt nữa đã lấy đi mạng sống của anh. May mắn thay, có người cứu kịp. Trần Đoan Thành thoát chết trong gang tấc, sau đó ẩn mình một thời gian mà không lộ diện. Hoàng Béo tưởng anh sợ liền lơ là cảnh giác.

Nào ngờ, Trần Đoan Thành đã âm thầm mua chuộc người thân cận bên cạnh hắn, dụ hắn ra ngoài rồi ra tay tàn độc, cắt gân tay gân chân khiến hắn hoàn toàn tàn phế.

Trần Đoan Thành chậm rãi hồi tưởng lại mọi chuyện, nét mặt dần trở nên cứng rắn, từng đường nét như được khắc sâu bởi ký ức. Quách Văn Dương nhìn anh, giọng nói trầm xuống: "A Thành, chúng ta có được ngày hôm nay đâu phải dễ dàng. Một khi buông tay thì sẽ bị đánh về nguyên hình, chẳng còn cơ hội ngóc đầu trở lại! Chỉ là đổi người kết hôn thôi mà, vượt qua cửa ải này trước đã rồi sau đó tính tiếp."

Anh ngừng lại một chút rồi nói tiếp: "Nếu cậu thật sự không nỡ thì cứ sắp xếp cho cô ấy ở một nơi khác trước…"

Trần Đoan Thành giận dữ quát lên: "Chưa nói đến chuyện tính cách của Lý Độ cứng rắn, thà chết chứ không chịu khuất phục! Tôi cũng không thể mặt dày đến mức vừa cưới người khác, vừa giữ lấy cô ấy bên mình. Biết đến bao giờ mới thoát ra được cái vòng luẩn quẩn đó!"

"Cậu có mắng tôi thì tôi cũng phải nói cho hết!" Quách Văn Dương càng nói càng kích động, anh ta gào lên: "Cậu đừng quên, cậu là đàn ông thì phải sống cho ra dáng đàn ông! Trước kia chúng ta kiếm tiền nhờ thời thế hỗn loạn, nhưng giờ thì không còn cơ hội nữa đâu! Lần này mà cậu sụp đổ thì chẳng còn đường quay lại. Cậu sẽ phải về nhà ôm vợ con mà sống qua ngày thôi! Trần Đoan Thành, cậu có chí khí không hả? Vì một người phụ nữ mà phá hủy cả sự nghiệp do chính tay mình gây dựng, như vậy có đáng không?

Có đáng không hả?!"

Có đáng không? Trần Đoan Thành im lặng mà không thể trả lời.

Quách Văn Dương có một điểm nói rất đúng. Con đường phát tài của Trần Đoan Thành có thể gọi là "loạn thế sinh anh hùng". Nhưng trong trật tự kinh tế hiện tại, một khi anh sụp đổ thì sẽ không còn tư cách để quay lại cuộc chơi. Không đến mức khốn cùng, nhưng muốn khôi phục ánh hào quang như hôm nay thì mãi mãi chỉ là một giấc mộng xa vời.

Quách Văn Dương vẫn còn đang gào lên: "Trần Đoan Thành, tôi nói cho cậu biết, nếu hôm nay cậu chọn Lý Độ thì chẳng bao lâu nữa cậu sẽ hối hận! Vì cậu không cam lòng! Cậu không phải loại người chịu sống an phận đâu!"

Trần Đoan Thành vẫn giữ im lặng. Mặc cho Quách Văn Dương gào thét, giọng khàn đi vì tức giận, nhưng anh vẫn không phản bác một lời.

Phải rồi, vợ con, mái ấm, giường ấm chăn êm –  nghe thì ấm áp dễ chịu, nhưng thực ra chỉ là lời tự an ủi của những kẻ không có năng lực. Nếu thật sự sống một cuộc đời như thế, thì hạnh phúc được bao lâu chứ?

Ai cũng muốn leo lên cao, nhưng có mấy ai thực sự đặt chân l*n đ*nh núi để ngắm nhìn muôn trùng thấp bé dưới chân mình? Mà một khi đã mở mắt nhìn thấy cảnh giới ấy, thì còn ai cam lòng bò dưới đất mà ngước nhìn gót chân người khác nữa chứ?

Giữa cơn hỗn loạn, Trần Đoan Thành bất ngờ đưa ra quyết định. Anh ngồi trên ghế xoay nửa vòng, quay lưng lại với Quách Văn Dương rồi lạnh lùng nói: "Cậu đi đi. Tôi tự biết mình phải làm gì."

Tiếng gào của Quách Văn Dương đột ngột im bặt. Anh siết chặt vai Trần Đoan Thành một cái thật mạnh như một lời nhắn không nói thành lời. Rồi quay người, bước đi vững chãi mà không ngoảnh lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!