Hơn một tháng sau, Trần Đoan Thành lại đến khách sạn đó vài lần nhưng chưa từng gặp lại cô gái kia. Thực ra công việc của anh cũng chẳng dễ dàng gì, anh bận tối mắt tối mũi đến mức không có thời gian rảnh.
Gần đây, chính quyền đã mở ra một số lô đất mới, Trần Đoan Thành cũng muốn nhảy vào chia phần. Ngành du lịch Hải Châu những năm gần đây bùng nổ, du khách đến tham quan rồi bất ngờ phát hiện thành phố này giáp biển, khí hậu ấm áp lại ít khu công nghiệp, không khí trong lành tự nhiên. Điều này trở thành thứ sức hút chết người với người dân trong nước đã quá ngán ngẩm bầu không khí ô nhiễm, họ đổ xô đến đây mua bất động sản, có người để an dưỡng tuổi già, có người để tránh rét.
Chỉ trong chốc lát, việc sở hữu nhà ở Hải Châu bỗng thành thứ "phải có" của giới nhà giàu.
Mấy khu đất đó đều nằm dọc theo bờ biển, tổng cộng có đến vài trăm mẫu, nối liền nhau thành một dải dài. Chỉ vì quy mô quá lớn nên mới bị chia thành vài phần. Vị trí địa lý thì đặc biệt thuận lợi, xung quanh cơ sở hạ tầng đã rất hoàn thiện. Chính quyền thành phố Hải Châu đã giữ những mảnh đất này suốt mấy năm, luôn nói sẽ bán nhưng vẫn chưa bán, khiến giới bất động sản ở Hải Châu ai nấy đều thèm thuồng.
Ngay từ một năm trước, Trần Đoan Thành đã bắt đầu chuẩn bị, lần lượt bán đi những khu đất trong tay mình, chỉ giữ lại vài dự án nhà nhỏ đang được triển khai, để chuẩn bị dòng tiền mặt cho buổi đấu giá.
Quách Văn Dương và Trần Đoan Thành đang ngồi trong văn phòng, hai người cùng thảo luận về chuyện các lô đất.
Quách Văn Dương là bạn cũng như cấp dưới của Trần Đoan Thành, từ khi mới hơn mười tuổi đã cùng anh bươn chải nên tình cảm thân thiết như anh em ruột. Hiện tại, anh ta cũng là cổ đông của công ty, đối với việc đấu thầu đất lần này anh ta lại tỏ ra có phần lo lắng.
"A Thành, thời thế bây giờ đã khác xưa rồi. Trước kia là giá đất bị đánh giá thấp, nhưng giờ thì giá đất đã rất cao rồi. Mấy lô đất này ai cũng để mắt tới, chắc chắn giá sẽ lập kỷ lục mới. Nếu chúng ta cứ cố chấp giành lấy, một khi chính sách được làm rõ mà không giống như dự đoán ban đầu, thì thiệt hại sẽ rất lớn đấy."
Hiện nay ở Hải Châu có lời đồn rằng chính quyền đang có ý định xây dựng một khu du lịch nghỉ dưỡng cấp quốc gia, còn muốn thành lập khu vực phi thuế quan, mở cửa hàng miễn thuế, tất cả đều nhằm tạo điều kiện cho bất động sản phát triển. Nếu những điều này trở thành hiện thực thì giá đất ở Hải Châu chắc chắn sẽ tiếp tục tăng mạnh. Nhưng nếu không phải như vậy, mà Long Tín lại mua vào ở mức giá cao, thì đúng là sẽ phải chịu tổn thất không nhỏ.
Trần Đoan Thành nói: "Chính vì bây giờ chính sách còn chưa rõ ràng nên mới có tính chất đánh cược, đợi đến khi chính sách rõ ràng rồi, cơ hội như thế này sẽ không còn nữa đâu!"
Quách Văn Dương nhíu chặt mày: "Chúng ta có thể chỉ mua một hai lô trong số đó thôi được không, nếu mua hết thì tổng giá trị sẽ rất kinh khủng, gần như toàn bộ tài sản của Long Tín đều sẽ dốc hết vào đó, như vậy thật sự quá mạo hiểm."
Trần Đoan Thành cười khẽ, mang theo vẻ ngang tàng: "Phú quý vốn cầu trong nguy hiểm, cậu quên rồi sao? Chúng ta có được ngày hôm nay là nhờ vào cái gì? Bây giờ thành phố Hải Châu đang ở thời kỳ chuyển mình, đây sẽ là cơ hội cuối cùng để giá đất tăng vọt. Tôi đoán rằng, qua giai đoạn này rồi, việc giữ đất cũng không còn nhiều ý nghĩa nữa!"
Quách Văn Dương vẫn không yên tâm, liền nhắc nhở anh: "A Thành, nghe nói dạo này chính phủ sẽ siết chặt việc quản lý đất bỏ hoang đấy. Mấy công ty bất động sản trong thành phố đều không dám giữ đất nữa, ai nấy đều đang rục rịch bán ra cả rồi!"
Trần Đoan Thành hoàn toàn không để tâm. Sau nhiều năm lăn lộn trên thương trường, anh đã sớm dùng tiền bạc đan dệt cho mình một mạng lưới quan hệ vững chắc.
Anh vung cánh tay đang kẹp điếu thuốc: "Nói thì nói vậy thôi, toàn là dọa người ta cả! Nếu thật sự hai năm không sử dụng là bị thu hồi thì còn ai dám mua đất nữa? Cùng lắm thì chúng ta tự mình chia giai đoạn để phát triển. Cậu cứ chờ mà xem, tương lai thành phố Hải Châu nhất định sẽ trở thành điểm nóng, những khu nhà ở ven biển cao cấp chắc chắn sẽ thu hút người mua từ khắp nơi trong cả nước, đó là xu thế tất yếu!"
Thấy vẻ mặt do dự của Quách Văn Dương, Trần Đoan Thành liền giải thích thêm:
"Hiện tại, các bãi biển ven biển của thành phố Hải Châu được chia thành tuyến phía Đông và tuyến phía Tây. Tuyến phía Tây bị hạn chế bởi các điều kiện tự nhiên như địa lý và giao thông, nên trong vài năm tới sẽ không phát triển quá nhanh."
"Còn tuyến phía Đông thì sao? Đó là khu vực phồn thịnh truyền thống của thành phố Hải Châu, giao thông thuận tiện, cơ sở hạ tầng cũng khá hoàn thiện. Nhược điểm của nó, nhưng tất nhiên theo tôi thì đó lại là ưu điểm, chính là quỹ đất ven biển còn có thể phát triển đã không còn nhiều nữa. Nếu chúng ta thâu tóm một mẻ lớn thì sẽ ăn đậm. Còn nếu lỗ, thì coi như số trời.
Nhưng tôi thấy khả năng thắng là rất lớn, rủi ro thua thì thấp, bởi vì ngành bất động sản giờ đã là trụ cột của Hải Châu, chính quyền chắc chắn cũng sẽ nỗ lực xin chính sách hỗ trợ từ nhà nước cho nó!"
Trần Đoan Thành đứng trước khung cửa kính sát đất rộng lớn, từ đây nhìn ra ngoài, thành phố Hải Châu dường như bị giẫm dưới chân, mang lại cho anh một cảm giác ngạo nghễ, như thể có thể khống chế thiên hạ trong lòng bàn tay.
Quách Văn Dương châm một điếu thuốc, làn khói lượn lờ bốc lên, mờ ảo như sương, che khuất tầm nhìn của anh.
Quách Văn Dương mới hút được vài hơi thuốc đã dập đi trong gạt tàn, đứng dậy bước đến bên cạnh Trần Đoan Thành, cùng người bạn cũng như người sếp của mình đứng song song trước cửa sổ, nói: "Cậu đừng quên, cho dù các công ty khác không đáng lo, nhưng vẫn còn Tằng Đạt đấy. Ngô Khánh Thanh chắc chắn cũng đang thèm thuồng mấy lô đất này từng giờ từng phút!"
Công ty Tằng Đạt mà Quách Văn Dương nhắc tới, ông chủ tên là Ngô Khánh Thanh, vốn là một giáo viên huyện lỵ. Thời trẻ, ông ta có ngoại hình tuấn tú lại phong độ, nên được Tống Trường Trân là em gái của Tống Trường Thắng, khi ấy là Phó cục trưởng Cục Giao thông thành phố Hải Châu, nay đã là thị trưởng để ý và đem lòng yêu mến.
Cùng với con đường thăng tiến của Tống Trường Thắng, Ngô Khánh Thanh bắt đầu sự nghiệp bằng việc thầu các công trình xây dựng đường sá trong thành phố. Về sau, ông dần dấn thân vào ngành bất động sản. Mười mấy năm trước, khi Hải Châu trải qua một đợt bong bóng kinh tế, nhiều công ty bất động sản phá sản tan tành, nhưng chỉ riêng ông nhờ tính cách cẩn trọng cùng thông tin nội bộ sớm nắm bắt, nên đã kịp thời rút lui nguyên vẹn mà không chút tổn thất.
Từ đó, công việc ngày càng phát triển, Tằng Đạt giờ đây đã trở thành công ty bất động sản lớn nhất ở Hải Châu, ngay cả Long Tín của Trần Đoan Thành cũng chỉ xếp sau ở vị trí thứ hai.
Quách Văn Dương còn nói gì đó, nhưng Trần Đoan Thành cũng không mấy để tâm. Anh đáp: "Cậu tưởng bây giờ vẫn như mấy năm trước à? Ai cũng có thể chen chân vào chuyện mua bán đất chắc? Bây giờ đấu giá đất là công khai minh bạch, không còn chuyện thao túng ngầm nữa! Dù Ngô Khánh Thanh có ông anh vợ làm thị trưởng đi chăng nữa, muốn hớt tay trên cũng khó đấy! Hơn nữa, Ngô Khánh Thanh giờ tuổi tác đã lớn, không còn máu liều như thời trẻ nữa.
Mấy lần đấu giá gần đây, Tằng Đạt đều ra giá rất dè dặt, không còn hăng hái như trước đâu!"
Quách Văn Dương im lặng rất lâu, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng: "Đã là quyết định của cậu, thì cứ làm theo cách của cậu đi vậy!"
Trần Đoan Thành tựa đầu vào sofa, ngước mắt nhìn trần nhà rồi thở dài một hơi thật sâu: "Cậu cũng biết chuyện này rất mạo hiểm. Nhưng cậu và tôi đâu phải xuất thân giàu sang? Từng bước đi đến hôm nay, có lần nào là không liều đâu? Trên đời này chẳng có gì gọi là công bằng cả, nó chia con người ra thành ba, sáu, chín hạng. Nếu muốn đi từ đáy l*n đ*nh, thì chỉ có cách liều cả mạng sống mà đánh cược! Tôi cũng đang nghĩ rồi, làm xong vụ này, chúng ta nên dần dần chuyển ngành.
Bất động sản ở Hải Châu sẽ không còn cơ hội lớn nữa đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!