Lúc Lý Độ đang chuẩn bị lên giường ngủ thì Trần Đoan Thành gọi điện đến.
"Sao em còn chưa về nhà?"
"Hôm nay em qua đây lấy mấy cuốn sách, hơi mệt nên tiện ngủ lại luôn."
"Sao em lại đến đó nữa? Anh chẳng phải đã nói chỗ đó không an toàn rồi à?"
"Ừm, mai em về."
Trần Đoan Thành nhận ra tâm trạng Lý Độ có phần trùng xuống, liền hỏi: "Sao thế? Hình như em không vui lắm?"
"Không có gì đâu, chỉ là mệt thôi, mỗi lần mệt thì em đều như vậy mà."
"Vậy để anh qua đón em!"
"Em chuẩn bị ngủ rồi, anh đừng đến."
Trần Đoan Thành cười nói: "Em đừng ngủ vội, anh qua ngủ cùng em!"
Tính ra thì đây là lần đầu tiên Trần Đoan Thành thật sự đến căn phòng trọ mà Lý Độ thuê. Lần trước khi cô bị bỏng, anh còn chưa kịp bước vào cửa đã kéo cô đi bệnh viện. Bình thường, chỉ khi anh không có ở đó thì Lý Độ mới lặng lẽ quay về căn nhà này một mình.
Vì là nhà thuê nên bài trí trong phòng khá đơn giản, nhưng đồ điện thì đầy đủ. Đống sách trên bàn rất nổi bật, chồng lên từng lớp từng lớp. Trần Đoan Thành tiện tay lật vài cuốn, toàn là tiếng Pháp, anh chẳng hiểu nổi một chữ.
Lý Độ đang mặc váy ngủ nằm trên giường, cô nói: "Anh sang chỗ em làm gì?"
Trần Đoan Thành sờ thấy người cô hơi lạnh, liền cầm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa lên hai độ.
Anh đáp một cách tự nhiên: "Em không chịu qua chỗ anh, thì tất nhiên anh phải sang đây chứ sao."
Lý Độ nói: "Giường của em nhỏ lắm, anh sang thì không nằm vừa đâu!"
Trần Đoan Thành bật cười khẽ: "Anh ôm em ngủ, nếu không đủ chỗ thì em nằm lên người anh!"
Mặt Lý Độ lập tức đỏ bừng, cô quay lưng lại không thèm để ý đến anh nữa.
Trần Đoan Thành c** q**n dài và áo khoác, chui vào nằm cạnh cô. Giường tuy nhỏ, nhưng được Lý Độ trải rất dày và êm. Anh dùng tay ấn thử, rồi hỏi: "Em thích giường mềm à?"
Lý Độ xoay người lại, chống tay lên giường rồi chống cằm nói: "Hồi nhỏ em toàn ngủ giường cứng, đến khi lên đại học mới biết giường mềm nằm mới thật sự thoải mái!"
"Vậy anh sẽ thay đệm giường ở nhà, mua cái mềm hơn," Trần Đoan Thành nói. Giường ở nhà anh vốn khá cứng, anh cũng không mấy thích loại mềm, nhưng chỉ cần Lý Độ thích, với anh thì thế nào cũng được.
"Cái đệm đó cũng tốt mà, em thấy hình như còn là hàng nhập khẩu nữa đấy!" Lý Độ lẩm bẩm nói.
Tóc cô buông xõa trên vai, ánh mắt lười biếng thờ ơ. Vạt váy bị kẹp lệch, để lộ chiếc q**n l*t hoa nhí màu trắng bên trong. Trần Đoan Thành nhìn thấy, hơi thở bỗng trở nên gấp gáp.
Trần Đoan Thành đè nhẹ lên người Lý Độ, hai tay chống bên cạnh để tránh đè nặng lên cô.
Anh cúi xuống, trao cho cô một nụ hôn thật sâu.
Lý Độ không cự tuyệt cũng chẳng đáp lại. Chẳng vội vàng, anh từ từ dùng lưỡi mở khẽ hàm răng nàng, âu yếm l**m láp lưỡi cô, trong khi một tay luồn vào váy ngủ Lý Độ, nhịp nhàng v**t v* từng đường cong trên cơ thể cô.
Lý Độ bắt đầu thở gấp, cằm gồng lên, kìm nén tiếng rên nghẹn ngào. Trần Đoan Thành áp sát mặt vào má cô, hơi thở nóng rực phả vào da thịt: "Em kêu đi, cứ kêu ra đi!"
Đôi lông mày thẳng tắp của Lý Độ nhíu chặt, gò má ửng hồng, đôi môi mím lại càng thêm chặt.
Trong tầm mắt của Trần Đoan Thành là những cuốn sách tiếng Pháp dày như gạch chất đống, toát lên vẻ khắc kỷ của học thuật. Ấy vậy mà mọi thứ xung quanh lại khiến anh càng thêm dâng trào d*c v*ng. Một tiếng rên dài sâu thẳm thoát khỏi cổ họng anh, Trần Đoan Thành đè chặt lên người Lý Độ, vòng tay siết mạnh, dùng toàn bộ sức nặng cơ thể nghiền nát cô. Đôi mắt mở to không chớp nhìn từng biểu hiện thăng hoa trên gương mặt cô. Lý Độ oằn mình dưới thân hình anh, cổ cong lên tạo thành đường cong tuyệt mỹ.
Trần Đoan Thành như Bá tước Dracula khát máu, gương mặt biến dạng trong khoảnh khắc định cắn xuống, nhưng khi răng chạm da thịt, lại hóa thành những cái l**m nhẹ nhàng đầy mâu thuẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!