"Suy nghĩ gì vậy?"
Cố Kiến Minh hỏi.
Nhiễm Bình nhìn phong cảnh xẹt qua ngoài cửa sổ: "Em đang suy nghĩ, mẹ em là thật lòng hay cố ý."
"Khi em vừa mới vào nhà, mẹ đã lo lắng như vậy, lại trở mặt vì 200 đồng."
Cố Kiến Minh biết tâm trạng cô không tốt, liền chạy xe chậm lại.
"Do bà ấy yêu con trai nhiều hơn, Bình Bình, chúng ta đều không có người thân, về sau anh chỉ có em, em chỉ có anh, chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, cũng rất tốt."
Sống nương tựa lẫn nhau……
Nhiễm Bình xoay người nhìn Cố Kiến Minh.
"Ai nói chúng ta sống nương tựa lẫn nhau, chúng ta sẽ còn có con, chúng ta sẽ yêu thương nó, làm nó tỏa sáng trong thời đại mới."
Ngày kết hôn, Cao đoàn trưởng làm người chứng hôn.
Bà Cao thật sự rất thích Nhiễm Bình, sau khi nghe được câu chuyện của cô, liền muốn nhận cô làm con nuôi.
Cứ như vậy, Nhiễm Bình tự nhiên trở thành chị của Cao Phán Nguyệt.
Người luôn coi trời bằng vung như Cao Phán Nguyệt, lại rất nghe lời Nhiễm Bình.
Ba năm sau.
Nhiễm Bình được điều tới bệnh viện Quân khu, đảm nhiệm vị trí lãnh đạo.
Năm này, cô đã 28 tuổi và con của cô đã 2 tuổi.
"Con đang mang thai, nên nghỉ ngơi đừng ra ngoài nhiều." Bà Cao một tay ôm Cố Tư Nghị là con gái của Nhiễm Bình, một bên lại dặn dò Cao Phán Nguyệt."
Nhiễm Bình kiểm tra tình trạng của Cao Phán Nguyệt một chút: "Không có việc gì, nhưng nên nằm trên giường dưỡng thai, đừng đi lung tung."
Cao Phán Nguyệt thở dài: "Haizz, mang thai rồi, cái gì cũng không được làm."
Một năm trước Cao Phán Nguyệt đã kết hôn cùng Trần Minh Hạo, một chàng trai môn đăng hộ đối, hiện tại cuộc sống mỗi ngày đều rất vui vẻ.
Công việc của Trần Minh Hạo bận rộn, Cao Phán Nguyệt liền dọn về ở với mẹ.
Vừa khi mang thai, mỗi ngày tan làm Nhiễm Bình đều đến xem Cao Phán Nguyệt.
"Em còn muốn làm gì? Chị đã nói em đừng mang giày cao gót mà em không nghe, hôm nay còn suýt ngã." Đôi lúc Nhiễm Bình cảm thấy rất bất lực với Cao Phán Nguyệt.
Nghe được giọng nói tức giận của Nhiễm Bình, Cao Phán Nguyệt lập tức im lặng.
Nhưng Cố Tư Nghị lại từ trên người của bà Cao tụt xuống, chạy đến trước mặt Cao Phán Nguyệt, giơ ngón tay út ra: "Dì đừng sợ, Tư Nghị sẽ bảo vệ dì và em bé."
Cao Phán Nguyệt vui vẻ mà nói: "Ha Ha Nhiễm Bình chị nhìn thấy chưa, con gái chị là ô dù của em."
Nhưng Cao Phán Nguyệt cười chưa được 3 giây, liền thấy Nhiễm Bình liếc Cố Tư Nghị một cái, Cô Tư Nghị sợ đến mức trốn sau lưng bà Cao.
Bà Cao thấy vậy liền buồn cười: "Bình Bình con đừng hung dữ với Tư Nghị như vậy, nó vẫn còn nhỏ!"
"Bây giờ không dạy, sau này sẽ dở cả mái nhà giống như dì của nó vậy."
Bà Cao thấy Nhiễm Bình nói có lý, vì thế liền cùng cô quở trách Cao Phán Nguyệt: "Mẹ sẽ ném hết giày cao gót của con!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!