"Đói bụng."
Hai người ngồi trên ghế đá của bệnh viện, ăn bánh mì của Cao Phán Nguyệt mang đến.
Ở thời đại này, dù là kiếp trước hay kiếp này cô cũng chưa từng ăn qua bánh mì, muốn ăn đồ ăn vặt ngon phải chờ đến những năm sau 2000.
Người có tiền khác người thường ở chỗ đó.
"Hôm nay quá nguy hiểm, em cũng chỉ có thể giúp chị một hai lần."
"Hiện tại những người này càng ngày càng điên cuồng, chị về sau đừng có quá nổi bật được không?"
Nửa năm qua Cao Phán Nguyệt đã trưởng thành lên không ít, bây giờ còn muốn dặn dò Nhiễm Bình.
Nhiễm Bình vui mừng gật đầu: "Nhớ rồi, lần sau sẽ cố gắng kiềm chế, chỉ là hôm nay là người quen trong thôn của chị, con gái của ông bị bệnh, rất tội nghiệp."
"Hiện tại hỗn loạn như vậy, nếu chị không biết kiềm chế, người tội nghiệp sẽ là chị, chị muốn cứu người trước tiên phải bảo vệ chính mình trước đã."
Cao Phán Nguyện vội vàng khuyên nhủ cô, sau đó còn bổ sung: "Đây là chị dạy em, lúc nào cũng phải chú ý an toàn cho bản thân!"
"Sao đến phiên chị, chị lại không nghe lời?"
Nhiễm Bình làm sao không hiểu những điều này, chỉ là khi khuyên nhủ người khác chỉ cần dùng vài câu, còn tới phiên mình thì cái gì cũng quên hết.
Con người là những sinh vật phức tạp như vậy.
"Sao em lại ở đây?" Nhiễm Bình đổi chủ đề.
Cao Phán Nguyệt lấy ra một lá thư: "Hôm nay, sau khi giúp chị về, vừa lúc nhận được thư của anh Kiến Minh gửi cho ba em, còn có một lá thư khác gửi cho chị, chị xem đi."
Không nghĩ Cố Kiến Minh sẽ gửi thư cho mình.
Nhiễm Bình nhận lấy, mở ra đọc, chỉ thấy nét chữ Cố Kiến Minh cứng cáp, có lực, trong thư viết: [Bình Bình, thấy chữ như thấy người, anh ở tiền tuyến nghe nói tình hình trong nước hỗn loạn, nhớ giữ sức khỏe, mong chờ ngày gặp lại! Cố Kiến Minh]
Chữ không nhiều, nhưng mỗi câu đều dạt dào tình cảm.
Không hiểu sao, hốc mắt của Nhiễm Bình đỏ lên, một giọt nước mắt rơi xuống tờ giấy.
Làm Cao Phán Nguyệt cũng thấy đau lòng: "Trước đây chị đối với anh lấy lạnh nhạt như vậy, không nghĩ tới sẽ có ngày thấy chị khóc vì anh ấy như vậy."
Nhiễm Bình ngượng ngùng mà lau nước mắt.
"Không kiềm chế được."
Nếu trước đây cô có thể nhận được một lá thư của Cố Kiến Minh, có lẽ đã không phải bỏ lỡ một đời.
Nhiễm Bình cất lá thư đi, lại nhìn thấy Cao Phán Nguyệt cũng đang đỏ mắt: "Sao mắt em cũng đỏ rồi?"
"Em không biết, có lẽ là do nhìn thấy chị như vậy."
"Em suy nghĩ, có phải nếu như em không xuất hiện, giữa hai người sẽ không có nhiều khuất mắt như vậy?" Cao Phán Nguyệt lẩm bẩm.
Nhiễm Bình mỉm cười: "Không có liên quan đến em, trước khi em xuất hiện, chị có mơ thấy một chuyện."
"Chị mơ thấy anh ấy đi đánh giặc rồi mất liên lạc, chị đợi anh cả đời, trước khi chết mới biết được anh ấy đã kết hôn, còn có cháu nữa rồi."
Cô cúi đầu: "Chị sợ… chuyện sẽ xảy ra."
Tuy rằng chuyện đó đã xảy ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!