Trên khuôn mặt dính đầy máu của Cố Kiến Minh hiện lên một nụ cười gượng gạo.
"Chỉ cần gặp được em, là anh hết đau."
Người đàn ông trước mặt mình, đã lâu rồi không gặp, lại có cảm giác như khoảng thời gian trước kia bọn họ ở bên nhau.
Khi đó Cố Kiến Minh sẽ nói những lời như vậy để làm cô vui vẻ.
Nhiễm Bình hơi phân tâm, tay dùng sức mạnh hơn.
Cố Kiến Minh hít hà một hơi, giương mắt thấy Nhiễm Bình đang cười nhẹ.
Lâu rồi anh cũng không Nhiễm Bình cười với mình: "Bình Bình, từ khi nào em lại trở nên xấu tính như vậy?"
"Hôm nay."
Tay nghề của Nhiễm Bình thành thạo, đem vết thương của Cố Kiến Minh rửa sạch sẽ nhanh chóng.
Không thể không nói, Cố Kiến Minh là một người mạnh mẽ, trên người anh chi chít vết thương.
Có những vết thương cô đã nhìn thấy trước đây và cũng có những vết thương mới.
"Mấy năm qua anh lại bị thương sao?" Nhiễm Bình nhìn những vết thương khiến người ta sợ hãi.
Cố Kiến Minh nghe thấy sự lo lắng trong giọng nói của Nhiễm Bình, lòng anh có chút vui sướng, xem ra mấy năm không gặp, Bình Bình đã không còn tỏ ra kiêng dè với anh.
"Đánh giặc làm sao không bị thương? Chẳng phải làm bác sĩ thỉnh thoảng em vẫn bị thương sao?"
"Anh không sao."
Mặc dù anh ta đã nói như vậy, Nhiễm Bình vẫn làm kiểm tra cho anh từ trên xuống dưới, phát hiện chỉ bị ngoại thương, mới âm thầm thở phào một hơi.
Kỳ lạ cô lo lắng gì chứ?
Ngoại trừ hai người này, hôm nay không còn bệnh nhân nào khác.
Phó Bân có thể đi lại, nên đã chọn xuất viện về thăm nhà.
Nhiễm Bình tiễn anh ra cửa: "Đội trưởng, thật may là anh đã trở về!"
"Tôi còn chờ anh dẫn tôi đi dạo huyện Tô Hà đó!"
Phó Bân cảm thấy sau khi Nhiễm Bình ở nơi này một thời gian, đã không còn căng thẳng như lúc ở tiền tuyến nữa.
Là bởi vì Cố Kiến Minh sao?
Trong lòng Phó Bân có chút không thoải mái.
"Tôi sẽ ở đây một thời gian, chắc chắn sẽ có cơ hội."
Đúng lúc đó, thấy Cố Kiến Minh chống nạng đi ra: "Phó Bân, hai chúng ta là anh em sống chết có nhau, đến lúc đó làm phiền cậu dẫn vợ chưa cưới của tôi đi dạo."
Phó Bân cũng là đàn ông, anh đương nhiên biết Cố Kiến Minh cảnh cáo anh.
17.
Bọn họ từng đính hôn, anh đã chậm một bước.
"Được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!