Nhà Bách Tây ở tầng mười bảy, lúc đứng trong thang máy, cậu nhìn chằm chằm xuống mũi chân của mình, tới cửa nhà rồi, cậu cũng chân tay vụng về, suýt thì bấm sai mật mã.
Tách một tiếng, cửa mở.
Trong phòng một mảnh đen nhánh, Bách Tây nâng tay sờ công tắc điện gần cửa, đèn ở huyền quan theo tiếng động sáng lên, ánh đèn màu vàng ấm vẩy đầy hành lang, chiếu sáng cây tùng Bồng Lai nhỏ trên tủ âm tường.
Nhưng Bách Tây lại không thể mở đèn phòng khách được.
Bởi vì, Thích Tầm đã bế cậu lên, một lần nữa hôn cậu, hai người vừa hôn môi vừa nghiêng ngả lảo đảo mà ngã xuống sô pha.
Trong phòng khách thực tối tăm, nhưng Bách Tây lại có thể rõ ràng nhìn thấy mỗi một biểu tình trên gương mặt Thích Tầm.
Cậu duỗi hai tay, bưng kín mặt, nhỏ giọng nói: "Trong phòng, có đồ dùng."
Cậu vẫn là không có mặt mũi nói ra mấy chữ kia.
Thích Tầm hôn lên tai cậu, nghe thấy lời này lại thấp giọng cười cậu: "Tây Tây, này có xem như em chủ mưu đã lâu không?"
Thích Tầm rất ít gọi cậu như thế, vừa như hài hước, rồi lại mang theo chút ý vị cưng chiều.
Trái tim Bách Tây run rẩy.
Cậu rất muốn phủ nhận rằng không phải, nhưng cậu nghĩ nghĩ, hành động của mình thật sự cũng không tính là trong sáng, nên chỉ có thể cam chịu.
Thích Tầm ở trên sô pha hôn cậu trong chốc lát, sau đó ôm cậu vào phòng.
Lúc Bách Tây ngã lên giường còn cảm thấy rất căng thẳng, tuy lần trước họ đã xảy ra quan hệ, nhưng dù sao cũng vì say rượu, sau khi tỉnh lại Bách Tây cũng không nhớ rõ.
Mà hôm nay, cậu và Thích Tầm đều rất tỉnh táo, ai cũng tìm không thấy lý do để biện minh.
Bách Tây nâng cánh tay che lên mặt, nhưng đôi mắt lại không nhịn được mà nhìn lén từ phía dưới.
Thích Tầm đang rũ mắt cởi nút áo, ngón tay thon dài lướt từ trên xuống, rõ ràng hắn không có biểu tình gì, giống như đây là một buổi tối bình thường sau giờ tan tầm vậy, nhưng nhìn kỹ lại cảm thấy toàn thân hắn đều đang tản ra hormone.
Trong đầu Bách Tây là một đống hồ nhão, chỉ còn lại suy nghĩ rằng, Thích Tầm thật mẹ nó soái.
Nhưng rất nhanh, cậu chẳng còn tâm tư mà nghĩ đông nghĩ tây.
Thích Tầm ở dưới giường là một người cực kỳ khắc chế bình tĩnh, nhưng ở trên giường lại hoàn toàn tương phản.
Ngay từ đầu, Bách Tây còn có thể chống đỡ, càng về sau lại mất mặt khóc lên, cậu cảm thấy chính mình không bị ngất xỉu đã xem như biểu hiện rất tốt rồi.
Sau khi kết thúc, Bách Tây mệt đến mức một đầu ngón tay cũng không muốn động, tắm rửa cũng là do Thích Tầm ôm cậu đi.
Có lẽ là, một khi ai đó đột phá quan hệ thể xác cũng sẽ trở nên không dễ dàng thẹn thùng, lần trước Bách Tây còn giống vị trinh tiết liệt nữ mà cự tuyệt Thích Tầm giúp cậu, lần này cậu lại tự sa ngã mà nghĩ, dù sao cũng là Thích Tầm làm chuyện tốt, có kết thúc cũng nên là hắn.
Cậu ngồi trên cái ghế tròn trong phòng tắm, để Thích Tầm thổi tóc giúp cậu.
Dưới ánh đèn, Thích Tầm mặc áo tắm dài màu đen, tóc vẫn chưa được làm khô, có mấy viên bọt nước từ ngọn tóc lăn xuống, đọng lại trên cơ bụng xinh đẹp, trên vầng ngực rắn chắc còn có vài vếtcào, hoàn toàn khác so với vẻ văn nhã lạnh lùng của hắn ở ngày thường, có loại tản mạn gợi cảm.
Bách Tây không nhịn được, duỗi tay chọc chọc cơ bụng của Thích Tầm, rắn chắc, hữu lực, đường cong xinh đẹp, dù cậu sống thêm một trăm năm cũng không đuổi kịp.
Cậu có chút hâm mộ, nhưng người như cậu tập thể hình từ trước đến nay đều là ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới, có thể duy trì được dáng người không tồi như bây giờ đều toàn dựa vào gien tốt cả.
Nhưng cậu chưa sờ được hai cái, đã bị Thích Tầm bắt lấy bàn tay đang làm bậy.
"Sờ nữa sẽ có chuyện đấy." Thích Tầm cúi đầu nhìn cậu, rất là bình tĩnh hỏi: "Em còn sức để đến một lần nữa sao?"
Bách Tây một giây liền túng, thu móng vuốt về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!