Chương 58: Phiên ngoại: Kết hôn là việc nhỏ

Một ngày nọ, sau khi đi đăng ký kết hôn. 

Bách Tây và Thích Tầm đang trên đường lái xe về nhà, đi ngang qua đại học S. 

Tốt nghiệp mấy năm rồi, trường học cũng không có thay đổi gì nhiều, sinh viên  trẻ tuổi tốp năm tốp ba mà ở cổng trường gọi xe, cây lựu bên cạnh vào mùa này đang tô điểm những đoá hoa rực lửa. 

Thích Tầm chậm lại tốc độ xe, thấy Bách Tây chăm chú nhìn cổng trường, hỏi: "Muốn vào xem một chút không?" 

Thích Tầm liền tìm một chỗ đậu xe, hai người là sinh viên đã tốt nghiệp nhiều năm, dùng thẻ chứng minh giữ chân rồi vào trường học. 

Lần trước Bách Tây về trường, là đi chung với Lương Tụng đến thăm giáo sư đại học, c** nh* hơn Thích Tầm hai tuổi, thỉnh thoảng cũng có trở về, cho nên cũng không có cảm giác về thăm chốn cũ, nhưng Thích Tầm đi ở trên đường, lại phát hiện rất nhiều nơi đã không giống như trong trí nhớ của hắn nữa. 

Thời tiết thật nóng bức, Bách Tây ở cửa hàng nhỏ mua cây kem, cầm ở trong tay, đi theo Thích Tầm đến sân bóng rổ. 

Năm đó, lớp 12 được nghỉ hè sớm, cậu chính là trộm chạy tới chỗ này ngắm Thích Tầm chơi bóng. 

Thích Tầm năm hai mươi tuổi, mặc đồ thể thao, ít khi nói cười, xuống tay lại nhanh chuẩn tàn nhẫn, nhiều lần vào rổ, soái đến nỗi quần chúng bên cạnh vây xem đồng thời thét chói tai. 

Bách Tây xen lẫn trong đội cổ động viên cùng nhau hoan hô, hai tay đều vỗ đến đỏ. 

Hiện giờ, nhìn lại những sinh viên ngây ngô trên sân bóng rổ, Bách Tây bắt bẻ mà lắc lắc đầu, không được, chẳng có ai soái bằng Thích Tầm năm đó cả. 

Cậu là nghĩ như vậy, tự nhiên cũng nói như vậy. 

Thích Tầm nghe vậy bật cười. 

Hắn hỏi Bách Tây: "Vậy em càng thích anh của năm đó hơn, hay là anh của hiện tại hơn?" 

Chậc, Bách Tây sâu kín mà nhìn Thích Tầm, câu hỏi đòi mạng kiểu này, anh nghĩ em sẽ mắc mưu sao? 

"Đều thích." Bách Tây cắn ngụm kem, hàm hồ nói: "Mỗi người mỗi vẻ." 

Thích Tầm cười cười, không đùa cậu nữa.

Nhưng hắn lại hỏi: "Lớp 12 nghỉ hè em đã bắt đầu chạy tới trường của anh à, sao anh lại chẳng nhớ gì cả?" 

Bách Tây buồn bực đáp: "Anh không nhớ rõ nhiều lắm, bởi vì người ngắm anh chơi bóng rổ quá nhiều, em đứng lẫn trong đó trông chẳng bắt mắt chút nào." 

Lúc đó cậu vẫn còn hơi lùn, nhóm sinh viên bên cạnh vừa thấy liền biết cậu nhỏ tuổi, còn chia đồ ăn vặt cho cậu, hỏi cậu có phải là em trai của ai không, tới đây tìm anh chị. 

Bách Tây nhớ lại, nói: "Nhưng mà có một lần anh chú ý đến em." 

Thích Tầm hỏi: "Khi nào?"

"Lúc em bị cảm nắng, đó là hồi em đại học năm hai, anh năm tư, sắp tốt nghiệp rồi, lần cuối cùng chơi bóng với đội bóng rổ." Bách Tây nhớ lại chuyện bốn năm trước, bất tri bất giác nở nụ cười, ánh mắt cũng trở nên mềm mại: "Lúc đó cũng là mùa hè, thời tiết rất nóng, em bị cảm nắng, nhưng cũng không nghiêm trọng, người chung quanh đều không có chú ý tới, chỉ có anh là chú ý tới.

Sau đó anh cho ngừng trận bóng rổ, đi đến trước mặt em, đưa em đến phòng y tế." 

Bốn năm qua đi, chi tiết của ngày hôm đó thật ra cậu cũng không nhớ rõ lắm. 

Cậu bị phơi nắng đến choáng váng, bản thân lại vẫn chưa phát hiện ra vấn đề, chỉ biết dựa vào lưng ghế nghỉ ngơi. 

Nhưng một lát sau, cậu liền nghe thấy bên cạnh có ai đang gọi cậu, hình như là một cô gái hỏi cậu làm sao vậy. 

Rồi một giây sau, cậu liền cảm giác có một đôi tay hữu lực nâng cậu dậy. 

Cậu cố gắng mở mắt ra, phát hiện Thích Tầm nửa ngồi xổm trước mặt cậu nhìn cậu, gương mặt lãnh đạm tuấn tú, bởi vì chơi bóng rổ, trên trán chảy mồ hôi, lòng bàn tay cũng rất nóng. 

Thích Tầm nâng lên một bàn tay sờ sờ mặt cậu, sau đó nói: "Hình như em bị cảm nắng rồi, chính mình không cảm thấy không thoải mái sao?" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!