Bách Tây vừa ôm Thích Tầm đã không muốn buông tay, nếu không phải đang ở sân bay, cậu hiện tại đã có thể biến thành kẹo mạch nha, dính ở trên người Thích Tầm.
Nhưng chút lý trí ít ỏi vẫn là ngăn cậu lại, cậu không tình nguyện mà tách mình ra khỏi người Thích Tầm, lại xoay người, vẫy tay chào đồng sự và Tô Nghiệp vừa mới ra cửa khẩu, ý nói "tôi đi đây".
Hai vị đồng sự mang vẻ mặt chế nhạo nhìn cậu, cười tủm tỉm rồi cũng vẫy tay chào lại, sau đó hai người đẩy vali đi về một hướng khác, chuẩn bị đi mua kem ăn.
Mà Tô Nghiệp cũng nhìn cậu mỉm cười, dùng khẩu hình không tiếng động nói câu: "Tạm biệt."
Tầm mắt của Thích Tầm và Tô Nghiệp chạm vào nhau trong tích tắc.
Người đại diện đứng bên cạnh nhìn, cứ cảm thấy trong không khí như có tia lửa vang lên tí tách.
Cũng may nó chỉ ngắn ngủi vài giây.
Thích Tầm rất nhanh đã nắm tay Bách Tây rời đi.
Tô Nghiệp nhìn trong chốc lát, mới dời tầm mắt, đè mũ xuống, lại nói: "Chúng ta cũng đi thôi." Bách Tây và Thích Tầm ngồi vào xe, vali cũng được bỏ vào cốp xe.
Bốn phía đều dán màng chống nhìn trộm, trong xe hoàn toàn biến thành một góc bí ẩn.
Cửa xe vừa đóng lại, Thích Tầm và Bách Tây liền hôn nhau.
Trước kia, Thích Tầm cũng không biết chính mình sẽ là người hay xúc động như vậy.
Nhưng Bách Tây đã vòng lấy cổ hắn, bị hắn hôn đến choáng váng, phát ra giọng mũi nhẹ nhàng cùng với tiếng nức nở, ánh mắt vừa mê mang lại ướt át, tràn đầy ỷ lại nhìn hắn.
Tất cả tựa như đốm lửa, trong khoảnh khắc tăng cao nhiệt độ trong không khí.
Bách Tây bị hôn đến thần hồn điên đảo, cậu cảm thấy trên người Thích Tầm nóng quá, lại cảm thấy hẳn là máu của chính mình đang nóng lên.
Có đôi khi, cậu thậm chí nghĩ không ra, tại sao bản thân lại thích Thích Tầm đến thế.
Thích Tầm chỉ mới ôm lấy cậu, cậu đã cảm thấy bản thân như sắp hòa tan.
Lúc nghỉ ngơi giữa chừng, cậu khẽ khàng nói với Thích Tầm: "Em rất nhớ anh."
Mùa đông năm ngoái, lúc cậu và Thích Tầm mới bắt đầu yêu nhau, cậu có đến thành phố Lạc Hải tìm Thích Tầm, lúc hai người gặp mặt, cậu cũng nói với Thích Tầm như thế —— emrất nhớ anh.
Lúc đó, Thích Tầm trả lời cậu rằng, "anhbiết".
Mà lúc này đây, Thích Tầm ôm cậu, từ bờ môi của cậu hôn đến chóp mũi, lại cọ lên trán cậu, thấp giọng nói: "Anh cũng nhớ em."
Từ "anhbiết", đến "anhcũng nhớ em".
Trải qua bảy tháng.
Từ đông sang hạ.
Nhưng Bách Tây bị hôn đến mơ hồ, vẫn chưa nhận ra sự khác biệt trong câu nói này.
Thích Tầm nắm lấy tay Bách Tây, ngón tay luồn vào khe hở ngón tay của Bách Tây, mười ngón tay đan vào nhau, hắn thấp giọng nói: "Nếu không phải công tác của em thật sự quá bận, có lẽ anh đã tới bắt em về rồi."
Hắn nói rất dịu dàng, nhưng vẫn không che giấu được d*c v*ng chiếm hữu trong lời nói.
Bách Tây phụt cười một tiếng.
Cậu khàn giọng hỏi: "Bắt em rồi thì sao nữa, anh muốn làm gì?"
Thích Tầm nhìn cậu, như đang nói giỡn, nhưng ánh mắt lại có vẻ nghiêm túc: "Nhốt trong nhà, làm kim ốc tàng kiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!