Chương 50: Trong mộng

Bách Tây tắm rửa xong, mặc vào áo ngủ vịt vàng rồi bò lên giường. 

Hôm nay, cậu ở bệnh viện cả ngày, giờ cũng thấy mệt mỏi, nằm ở trên giường chưa được một lát thì ngủ rồi. 

Cũng không biết có phải là vì hôm nay gặp Triệu Thanh Đồng hay không mà cậu nằm mơ, trong mơ cậu quay về hồi năm đầu đại học. 

Cậu đi ngang qua khu giảng đường, thấy Thích Tầm ngồi bên dưới tàng cây, mang tai nghe nghe nhạc, cậu từ bên cạnh đi ngang qua, vốn là không định tiến lên nói chuyện, cũng giống như bao lần trước, vờ như không mấy để ý mà gật đầu chào Thích Tầm, sau đó bình tĩnh tự nhiên mà đi qua. 

Nhưng lần này, cậu lại không làm thế. 

Cậu bước lên trước, hỏi Thích Tầm đang nghe bài gì, cậu từ trong mắt Thích Tầm nhìn thấy ảnh ngược của chính mình, cậu chỉ mới 19 tuổi, ngây ngô, bối rối, rồi lại cầm lòng không đậu mà nhìn về phía Thích Tầm nở nụ cười. 

Thích Tầm nhìn cậu một cái, lấy một bên tai nghe xuống, nhét vào tai cậu. 

Cậu ở trong mơ cũng không nghe rõ đó là bài gì, cậu chỉ cảm thấy bả vai của Thích Tầm nhẹ nhàng kề sát với cậu, dưới cái nắng hè chói chang, Thích Tầm nâng tay cậu, cười khẽ, nói: "Tay em nhỏ thật, giống như vẫn chưa lớn lên vậy." Bởi vì giấc mơ này trông quá thật. 

Lúc Bách Tây tỉnh lại còn nhìn trần nhà hồi lâu, trong lúc hoảng hốt suýt nữa thì phân không rõ bản thân hiện tại là bao nhiêu tuổi. 

Trong mơ, câu cuối cùng mà Thích Tầm nói với cậu, thật ra đã từng xảy ra trong hiện thực rồi, hồi đại học cậu với Thích Tầm và nhóm bạn đi chơi, mọi người vui đùa rồi muốn uống rượu, cậu cũng muốn uống, Thích Tầm lại cản cậu lại. 

"Nhóc con uống rượu cái gì?" Thích Tầm nói. 

Cậu không phục, nói chính mình thành niên rồi. 

Thích Tầm khẽ nhướng mày: "Phải không?" Hắn nâng một bàn tay của Bách Tây lên, rồi so với tay của mình, giương cao khóe miệng: "Cậu nhìn đi, giống như vẫn chưa lớn lên vậy." 

Bách Tây nằm ở trên giường, ôm gối đầu, ở trên giường lăn lộn, mặt hơi ửng đỏ. Ai nha, tuy là đã nhiều năm rồi, nhưng lúc nhớ lại Thích Tầm năm đó vẫn là cảm thấy vừa tê vừa dại. 

Cậu hắc hắc cười ngốc trong chốc lát, không bao lâu, cửa phòng ngủ đã bị đẩy ra, Thích Tầm quần áo chỉnh tề bước vào, thấy cậu đã tỉnh, liền ngồi xuống bên mép giường. 

"Tỉnh rồi sao lại không dậy?" Thích Tầm vươn tay vuốt tóc cậu. 

Bách Tây bò lên đùi Thích Tầm, ngửa đầu nhìn Thích Tầm. 

"Em mới vừa mơ thấy anh hồi đại học đó, là giấc mơ đẹp." 

"Đẹp cỡ nào?"

"Không nói cho anh nghe."

Bách Tây cười cười, lại lên án: "Tỉnh rồi em mới nhớ, hồi đại học anh còn quản em uống rượu, rõ ràng là em đã thành niên rồi." 

Thích Tầm không để bụng, sờ sờ bụng nhỏ của cậu: "Bây giờ anh cũng muốn quản, cái bụng này của em vẫn là uống ít đi." 

Bách Tây phồng má: "Vậy em trộm anh uống."

Thích Tầm không tranh luận với cậu, dù sao Bách Tây gần như đều ở trong tầm mắt hắn. 

Hắn luồn tay qua hai chân Bách Tây, đem người ôm lên: "Đừng ngủ nướng nữa, rửa mặt ăn sáng thôi." 

Bách Tây ôm hắn, không an phận mà nhéo nhéo vai Thích Tầm, gần đây Thích Tầm rõ ràng là bận đến nỗi không có thời gian tập thể hình, nhưng sao cơ bắp vẫn rắn chắc như vậy nhỉ. Ăn sáng xong, hai người liền tách ra đi làm.

Thích Tầm mở họp sáng xong, hiếm khi được nghỉ ngơi trong chốc lát, trong văn phòng chỉ có một mình hắn, hắn cầm điện thoại, theo bản năng mở ra khung trò chuyện với Bách Tây, nhưng nhớ tới Bách Tây hẳn là đang làm việc, lại thả điện thoại xuống. 

Hắn uống ngụm cà phê, thấy khung ảnh hắn và Bách Tây chụp chung được bày ở trên bàn, chính là tấm ảnh hắn và Bách Tây chụp ở rừng lá phong ở cổ trấn. 

Có lần, bên đối tác tới văn phòng hắn, nhìn thấy này bức ảnh, cũng biết được hắn là hoa đã có chủ, không chỉ đánh mất ý định muốn giới thiệu đối tượng cho hắn, mà còn lên tiếng trêu chọc vài câu. 

Nhưng dựa theo tính cách của Thích Tầm, hắn vốn không thích làm những chuyện thế này, cho nên luôn bị Chung Vũ Đàm tóm được cười nhạo mãi. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!