Chương 5: Bạn thân

Bởi vì nụ hôn này, cả đêm Bách Tây cũng chưa ngủ ngon, lăn qua lộn lại, nhớ tới Thích Tầm liền hắc hắc cười ngốc nghếch. 

Cậu nhớ lại hình ảnh lông mi Thích Tầm quét lên mặt cậu, hôn môi xong lại cúi đầu nhìn cậu, còn có lúc tạm biệt, ở gara ngầm, Thích Tầm ôm cậu một lúc. Trong lòng cậu thật sự là nai con chạy loạn, giống như trong một đêm lại trở về thời thiếu niên còn ngây ngô. 

May mà hôm nay, cậu ở chỗ chung cư nơi cậu sống một mình, có cười càn rỡ đến mấy cũng không ai phát hiện. 

Cậu cảm thấy cái sự rối rắm của bản thân vào hai ngày trước thật đúng là tự tìm khó chịu, kết giao với Thích Tầm rõ ràng chính là cái bánh nhân thịt khổng lồ, có là đồ ngốc mới đẩy ra ngoài. 

Ngày hôm sau, cậu đỉnh hai quầng thâm mắt rời giường, dùng chút kem che khuyết điểm mới che lại được, nhưng mà, người có việc vui thì tâm tình sảng khoái, cho dù không ngủ đủ giấc, cả người vẫn trông tinh thần sáng láng. 

Chuyện trở thành bạn trai của Thích Tầm, so với trong tưởng tượng của Bách Tây còn tốt đẹp hơn một vạn lần. 

Ngay từ đầu, cậu còn chưa thích ứng với chuyện thay đổi thân phận, vẫn luôn duy trì giới hạn giữabạn bè, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng trong mấy ngày liền, Thích Tầm đều tới đón cậu tan tầm, hai người giống như bao đôi tình nhân bình thường khác mà hẹn hò, dắt tay; Thích Tầm sẽ hôn cậu, cũng sẽ ôm cậu, trước khi ngủ cũng sẽ chúc cậu ngủ ngon, ban đầu, Bách Tây cứ động tí lại chết máy, nhưng sau đó cũng chậm rãi thả lỏng lại. 

Lúc nghỉ trưa, cậu cũng sẽ ôm di động trò chuyện với Thích Tầm, nói toàn là mấy chuyện vô nghĩa không có dinh dưỡng, nếu là ngày thường của trước kia, cậu tuyệt đối sẽ không đi quấy rầy Thích Tầm, giữa bằng hữu không có tư cách để nũng nịu với nhau, cậu biết điều lắm chứ. 

Nhưng hiện tại, Thích Tầm lại kiên nhẫn mà trả lời tin nhắn của cậu, còn đồng ý với yêu cầu cho cậu chụp ảnh, nhìn chậu hoa vừa mới đổi trên bàn. 

Khóe miệng Bách Tây không nhịn được mà giương cao, đi vào khu thư giãn rót ly cà phê cũng nhịn không được mà mỉm cười, đồng sự ở bên cạnh đã sớm hoài nghi cậu gần đây đang hẹn hò, bây giờ thấy cậu xuân phong đắc ý thế này, trong lòng cũng đoán được tám chín phần, cười trêu ghẹo cậu: "Bách chủ biên, tâm tình anh sao tốt thế, yêu đương à?" 

Bách Tây cũng không ngại bị hỏi, chỉ là sờ sờ mặt mình: "Rõ ràng như vậy sao?" 

Đồng sự nhấp một ngụm cà phê, chế nhạo cậu: "Viết lên mặt hết rồi." 

Bách Tây cũng không phủ nhận, dựa vào cạnh bàn: "Mới vừa lập quan hệ, là người mà tôi thích đã lâu." 

Đồng sự liền lộ ra nụ cười vi diệu, nhưng cô cũng không hỏi nhiều, hiểu cũng đều hiểu, trở thành người yêu với người trong lòng, dù có là ai cũng không thể không say đắm. 

"Chúc mừng." Cô nâng ly với Bách Tây. 

Uống xong cà phê, Bách Tây trở lại văn phòng, cậu đang xem một phần bản thảo, di động lại vang lên. 

Hiển thị cuộc gọi là bạn thân của cậu, Lương Tụng.

Bách Tây nhìn hai chữ nhảy lên trên màn hình, bấy giờ mới nhớ ra, mấy ngày nay, cậu đắm chìm trong bể tình với Thích Tầm, gần như quên sạch sẽ về thằng bạn thân. 

Thật là tội lỗi.

So với Thích Tầm, người mà cậu lúc lên đại học mới quen thân kết bạn, Lương Tụng và cậu là chân chính trúc mã của trúc mã, vì cha mẹ hai bên là bạn bè nên hai người lúc còn mặc quần thủng đáy đã biết nhau, làm bạn từ tiểu học đến đại học, tình bạn này có thể nói là bền vững như kim cương. 

Cho dù hồi năm lớp 10, cậu công khai với Lương Tụng, con thuyền của tình hữu nghị cũng không bị đánh chìm, Lương Tụng sau giây lát giãy giụa cũng tiếp nhận chuyện này, ngược lại còn khuyên bảo cậu. 

Cũng vì nguyên nhân đó, Lương Tụng là người duy nhất bên cạnh cậu, biết rõ cậu có tình cảm với Thích Tầm, chứng kiến quãng đường yêu thầm 6 năm này của cậu. 

Bình thường thì, hai người lâu lâu lại gặp nhau một lần, cũng thường lập tổ cùng nhau chơi game, gần đây, cậu đã có tám chín ngày không có liên hệ với Lương Tụng rồi. 

Điện thoại được nhận, Lương Tụng ở bên kia hỏi: "Ê, Tây Tây, dạo này cậu làm gì thế, lâu rồi cũng không thấy cậu gọi một tiếng, buổi tối muốn ra ngoài ăn đồ nướng không." 

Giọng của Lương Tụng hơi khàn khàn, có lẽ là vừa mới rời giường, cậu ta là một họa sĩ, thời gian làm việc và nghỉ ngơi khá là tự do nhàn nhã. 

Bách Tây cầm di động, nhất thời không biết có nên nói thật hay không. 

Chuyện cậu và Thích Tầm yêu đương, cậu vẫn chưa nói với ai, cho dù là bạn thân hay em gái ruột của cậu. Thật ra, cậu cũng không phải cố ý giấu giếm để yêu đương bí mật gì cả; chỉ là, yêu đương chưa được mấy ngày, vẫn còn xa vời để nói là ổn định, nếu như hấp tấp công khai rồi cậu và Thích Tầm lại lỡ chia tay, vậy chẳng phải là rước thêm phiền toái. 

Nhưng Lương Tụng thì lại khác, ngoại trừ là người đã chứng kiến cậu yêu thầm thật lâu, cậu ta còn là người bạn thân thiết nhất với cậu, hai người họ có thể nói là gần như không có bí mật. 

Duy nhất chỉ có chút vấn đề nhỏ, đó chính là Lương Tụng không mấy ưa Thích Tầm. 

"Đúng là có chút việc." Bách Tây ấp úng: "Hai ngày này cũng bận lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!