Sau khi bố mẹ hai bên dùng bữa, Bách Tây lại nị oai vài ngày với Thích Tầm rồi mới về nhà một chuyến.
Bách Nhược đã ra ngoài, trong nhà hiện tại chỉ có cậu với bố mẹ.
Mà cậu về nhà cũng không có chuyện gì để làm, chỉ là trở về thăm bố mẹ một chút, thay ra áo ngủ liền nằm liệt trên sô pha ăn trái cây xúc xích, áo ngủ còn có cả tai thỏ.
Ngô Mạt cúi đầu uống trà, thấp giọng mắng cậu: "Con xem con, đâu giống như người sắp kết hôn, chẳng giống người lớn gì cả."
Bách Tây mới không để ý, cậu đưa cho mẹ một quả nho, lại cho mình một lát trái đào, mơ hồ không rõ đáp: "Lớn hay không cũng không thể nhìn bề ngoài, con làm việc rất nghiêm túc đó. Lại nói, đối tượng kết hôn của con cũng chưa có ý kiến."
Ngô Mạt trừng cậu một cái.
Nhưng qua chốc lát, bà lại nở nụ cười, nghĩ thầm, trước kia cũng không phát hiện Thích Tầm lại có tính cách như thế.
Sắp đến giữa trưa, Bách Nhược mới từ bên ngoài trở lại.
Cô mặc một bộ trang phục công sở thanh lịch màu xám, tóc búi lỏng lẻo kiểu Pháp, không trang điểm nhiều, chỉ đeo một đôi khuyên tai trân châu, nhưng vẫn minh diễm động lòng người.
Cô bước vào phòng khách, ném túi xách, cũng nằm xuống ghế sô pha, chẳng còn khí thế của một chức nghiệp nữ cường nhân, nằm liệt hình chữ X như Bách Tây, giống như hai con rùa đen vừa thức tỉnh sau giấc ngủ đông.
Bách Tây đưa đồ ăn vặt cho cô: "Ăn không?"
"Ăn."
Hai người liền nằm ở trên sô pha cùng nhau lột quả hạch, Bách Tây an tĩnh nghe Bách Nhược mắng to đám người bên chỗ cung ứng là ngốc bức.
Ngô Mạt bị ồn ào đến nỗi lỗ tai không được thanh tịnh, lại nhìn hai đứa con của bà ngồi không ra ngồi mà tụm lại với nhau, cứ như nhìn thấy một đôi tiểu vương bát.
Bà sốt ruột nhíu mày, không đành lòng nhìn nữa, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ, đi rồi.
Bách Nhược ước chừng mắng xong mười phút mới nghỉ ngơi, cô cầm lấy nước trái cây trên bàn rót cho mình một ly, uống một hơi hết phân nửa, trong lòng mới thấy thoải mái chút.
Cô nắm lấy mũ tai thỏ trên áo của Bách Tây, hỏi: "Sao hôm nay anh chịu về nhà thế, không cùng vị hôn phu của anh tình chàng ý thiếp à?"
Bách Tây lột hồ đào pêcan, tay chân vụng về: "Anh mới không phải mỗi ngày đều dính người. Em không chào đón anh về sao?"
Bách Nhược cười khẽ: "Đúng vậy, em đây ghét bỏ anh."
Bách Tây cũng cười, đem hồ đào pêcan đã lột xong đưa cho em gái.
Bách Nhược ăn hai hạt, nhìn Bách Tây, trầm mặc trong chốc lát.
Cô và Bách Tây là song bào thai.
Cũng không biết có phải là do song bào thai có tâm linh cảm ứng hay không mà hai người họ từ khi còn nhỏ đã rất thân thiết, sau khi lớn lên, dù cho ai bận việc nấy, chỉ cần có cơ hội gặp mặt thì sẽ luôn cảm thấy rất vui vẻ.
Tuy Bách Tây là anh trai, nhưng cũng chỉ sinh ra trước cô một phút. Cũng không biết có phải chất dinh dưỡng đều bị cô hấp thu hết hay không mà từ khi còn nhỏ, thân thể Bách Tây đã không tốt, lâu lâu lại phải đi bệnh viện.
Khi đó, cô sẽ ghé vào mép giường nắm tay Bách Tây, nhìn gương mặt tái nhợt của Bách Tây lúc ngủ.
Cô cảm thấy Bách Tây càng giống em trai hơn, yếu ớt, ngoan ngoãn, rồi lại ôn nhu đến mức sẽ không từ chối cô bất cứ yêu cầu gì.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cậu bé nằm trên giường bệnh năm đó đã trưởng thành, mà cô cũng đã trưởng thành.
Anh trai cô sắp kết hôn, cùng với người anh ấy yêu.
Bách Nhược khe khẽ thở dài, thấp giọng nói: "Em không nghĩ tới anh lại kết hôn nhanh như vậy."
Bách Tây thành thật nói: "Kỳ thật chính anh cũng không nghĩ tới."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!