Thích Tầm lái xe với tốc độ nhanh nhất trong phạm vi cho phép, ngoài cửa sổ, phong cảnh đều biến thành những quang ảnh mơ hồ.
Không lâu sau, bọn họ đã về đến nhà.
Đêm khuya tĩnh lặng, trong hoa viên sáng lên ánh đèn màu vàng ấm, chiếu sáng những đoá sơn trà màu đỏ vũ mị rực rỡ.
Bắt đầu từ lúc đỗ xe vào gara ngầm, Thích Tầm đã hôn Bách Tây.
Bên trong không gian xe chật hẹp lại tối tăm, có loại cảm giác bí ẩn mơ hồ lại áp lực, tựa như tình cảm thế tục bị cấm đoán, chỉ có thể nép mình trong bóng tối.
Bách Tây vẫn luôn nhỏ giọng gọi tên Thích Tầm, ngoan ngoãn giống như cho phép Thích Tầm làm bất cứ điều gì với cậu.
Nhưng Thích Tầm vẫn kịp thời ngăn cản chính mình, dùng lý trí lớn nhất bắt chính mình ôm Bách Tây lên lầu, bọn họ cũng không bật đèn, chờ đến lúc vào phòng ngủ, trên người Bách Tây chỉ còn lại có một chiếc áo sơ
-mi lỏng lẻo khoác hờ.
Dưới ánh đèn, làn da cậu có cảm giác trơn mịn như sữa bò, gần đây tóc lại dài hơn một chút, đôi mắt cậu ngấn nước nhìn Thích Tầm, môi đỏ hồng.
Thích Tầm cảm thấy trái tim nảy lên thật mạnh.
Hắn nghĩ, cho dù bây giờ Bách Tây có đưa ra bất cứ yêu cầu gì đi chăng nữa, có lẽ hắn đều sẽ đáp ứng.
Nếu Bách Tây muốn mặt trời hay ánh trăng, hắn cũng sẽ nghĩ cách lấy được nó cho cậu.
Hắn hôn hôn Bách Tây, ở bên tai Bách Tây thấp giọng nói câu gì đó.
Bách Tây bụm mặt, mắng: "Lưu manh."
Thích Tầm đã sớm miễn dịch với câu này, cười một tiếng, khiêng cậu lên, ôm tới bên giường.
Lưu manh hiển nhiên không phải hư danh.
Hơn một tiếng sau, Thích Tầm ở trong phòng tắm đong đầy nước tắm, sau đó ôm Bách Tây đi vào.
Bách Tây mệt đến mức một đầu ngón tay cũng không muốn động, dùng ánh mắt lên án nhìn Thích Tầm, nhưng nghĩ lại chuyện này cũng xem như chính cậu tự tìm, lại lười biếng nằm trong bồn tắm, yên tâm thoải mái tiếp thu Thích Tầm phục vụ.
Chờ đến lúc trở lại giường, tuy cậu có chút mệt mỏi, nhưng vẫn không thấy buồn ngủ, cậu dựa lên người Thích Tầm, cùng nhau xem một bộ phim tài liệu lịch sử.
Thực ra, Bách Tây cũng rất thích xem thể loại này, nhưng cậu đang xem, rồi lại có chút thất thần, có lẽ là vì mệt mỏi, trong đầu cậu vẫn luôn hiện lên một ít chuyện cũ rối loạn mơ hồ.
Cậu ngẩng đầu nhìn Thích Tầm.
Thích Tầm vuốt mái tóc của cậu, trong giọng nói khàn khàn có loại cảm giác đã được thoả mãn, hỏi cậu: "Sao thế, em có chỗ nào không thoải mái sao, hay là muốn uống nước?"
Bách Tây lắc lắc đầu, cười một cái.
Cậu cảm thấy Thích Tầm thật là xem cậu như trẻ con vậy.
"Em không sao." Cậu nói.
Cậu cầm lấy ngón tay của Thích Tầm.
Vì phải đi ngủ, hai người họ đều tháo nhẫn xuống, trên ngón áp út cũng trống rỗng.
Rõ ràng vẫn chưa mang được mấy ngày, Bách Tây lại cảm thấy có chút không quen.
Tầm mắt cậu lại lần nữa quay về trên màn hình, tâm tư lại không ở đó.
Có thể là vì hôm nay gặp Triệu Thanh Đồng, vừa rồi cũng không biết tại sao, cậu lại nhớ tới một vài chuyện thời đại học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!