Bởi vì chỉ đi du lịch cuối tuần, Bách Tây và Thích Tầm cũng không có ở lại trên đảo lâu lắm.
Qua hôm sau, bọn họ trước tiên đi lặn, sau đó lại dọc theo bờ cát gia nhập với mấy du khách khác chơi bóng chuyền trên bãi biển trong chốc lát, sau đó hai người lại nắm tay đi ăn trưa.
Ăn xong cơm trưa, bọn họ lại đi tham quan mấy toà kiến trúc cổ trên đảo nhỏ, là mấy căn nhà Tây có hoa viên được lưu lại từ trăm năm trước, xây dựa sát vào nhau, hiện tại đã được đổi thành viện bảo tàng, dùng để triển lãm lịch sử của hòn đảo, cùng với những cổ vật trân quý.
Bách Tây từ trước đến giờ đều thích ngắm những kiến trúc cũ thế này.
Giờ đã sang xuân, trong hoa viên đã rất rực rỡ, cây xanh bóng mát, hoa đoàn cẩm thốc, cậu mặc áo khoác trắng và quần jean, ngửa đầu chụp ảnh kiến trúc, xen lẫn trong nhóm sinh viên cũng không thấy khác biệt.
Cậu nói với Thích Tầm: "Ban tạp chí của tụi em sau này cũng có thể làm một kỳ giới thiệu những toà nhà Tây cổ này, tới chỗ này lấy cảnh cũng khá xinh đẹp."
Thích Tầm gật gật đầu, cầm ly cà phê đá mới mua đưa cho cậu.
Tham quan viện bảo tàng xong, bọn họ liền ngồi trên ghế đá dưới bóng cây để nghỉ ngơi, Bách Tây cúi đầu kiểm tra ảnh chụp trong camera.
Hai ngày này, cậu chụp đa số đều là ảnh phong cảnh, dư lại đều là Thích Tầm chụp hình cậu, chỉ có vài tấm là ảnh chụp chung của hai người họ.
Bởi vì, bản thân Thích Tầm cũng không thích chụp ảnh.
Bách Tây đang lướt ảnh, bỗng cười rộ lên, nghiêng đầu nhìn Thích Tầm.
Thích Tầm hỏi cậu: "Sao thế?"
Bách Tây lại không nói, cậu cười tủm tỉm đáp: "Không nói cho anh."
Cậu chỉ là nhớ lại, hồi mới vào đại học, lúc đi xem Thích Tầm chơi bóng, cậu thật ra cũng chụp lén rất nhiều ảnh của Thích Tầm, dù sao khắp khán đài toàn là nữ sinh giơ cao điện thoại, cậu xen lẫn trong trong đám người cũng không quá bắt mắt.
Sau đó, cậu còn lấy một tấm trong đó làm hình nền di động, nhưng chỉ để nửa ngày, sợ bị người ta phát hiện, nên phải đổi đi.
Nhưng cậu có dùng ảnh của Thích Tầm làm thành một album, những chiều giữa hè, một mình cậu ở trong thư phòng chậm rãi lật xem, luôn là không cầm lòng được mà bật cười.
Niềm vui thời niên thiếu, thường thường dễ dàng thỏa mãn như vậy đó.
Chờ Bách Tây và Thích Tầm từ khu nhà Tây cổ rời đi, sắc trời cũng đã trở tối, hai người họ ở bên ngoài ăn xong bữa tối mới quay lại khu nghỉ dưỡng.
Bách Tây nhấm nháp một loại điểm tâm đặc sắc trên đảo, nó được làm từ một loại quả màu xanh, lúc ăn vào hơi mang vị đắng.
Thích Tầm đối với hương vị này còn có thể tiếp thu, nhưng Bách Tây chỉ ăn được nửa cái liền kiên quyết từ chối: "Không được, em thích ăn ngọt hơn."
Thích Tầm đã sớm đoán được, hắn cũng không chê, cầm lấy phần điểm tâm mà Bách Tây đã cắn được nửa, ăn luôn.
Ăn xong bữa tối không bao lâu, bọn họ liền chuẩn bị rời đảo.
Bọn họ là buổi tối lên đảo, bây giờ cũng là chọn đêm tối rời đi.
Bách Tây ngồi trong đại sảnh uống soda quả mơ, chờ Thích Tầm quay lại, Thích Tầm đi lấy một vật kỷ niệm đã đặt trước để mang về cho bố mẹ hắn.
Cậu chờ có chút nhàm chán, lại không muốn xem điện thoại, liền cầm ấn phẩm tuyên truyền nhìn xem, đa số đều là những nơi bọn họ đã đi qua. Ở trên hải đảo hai ngày, cậu cảm thấy rất thư thái, Bách Tây vừa xem, vừa suy nghĩ có nên viết một hồi du ký hay không.
Đang nghĩ ngợi, cậu đột nhiên cảm giác được bên cạnh có ai đó ngồi xuống.
Cậu cũng không ngẩng đầu lên, hơi ngồi dịch sang bên cạnh, giữ ra chút khoảng cách.
Nhưng sau đó, cậu lại nghe thấy một giọng nói có vẻ chần chờ.
"Bách Tây?"
Bách Tây không nghĩ tới ở chỗ này cũng có thể gặp được người quen, giống như bị điểm danh mà phản xạ có điều kiện ngẩng đầu: "A?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!