Có động lực đi hải đảo du lịch, thời gian làm việc dường như cũng không gian nan đến thế.
Tối thứ sáu, Bách Tây và Thích Tầm đã lên đường đi hải đảo, bọn họ lái xe tới bờ biển, lại ngồi thuyền lên đảo, dưới màn đêm buông xuống, trên đảo trải dài những đốm sáng lấm tấm, gió biển ẩm ướt, phả vào mặt có chút lạnh, ỷ vào người khác nhìn không thấy, Thích Tầm liền ôm lấy cậu vào lòng.
Bách Tây nghĩ thầm, ngượng quá đi mất, người khác vừa nhìn là biết hai người họ là người yêu rồi.
Nhưng thân thể cậu lại thành thật mà rụt vào lòng Thích Tầm.
Khu nghỉ dưỡng mà Thích Tầm định trước toạ lạc trên một hải đảo, hòn đảo này tên là Nam Đồ, mới vừa khai phá mấy năm nay, cho nên du khách trên đảo không tính nhiều, mỗi ngày còn sẽ hạn chế số lượng du khách.
Sau khi lên đảo, người của bên khu nghỉ dưỡng liền lái xe lại đây đón bọn họ, lúc lên đảo thì trời đã muộn, Bách Tây chẳng muốn làm gì cả, trước ngủ một giấc cho khoẻ.
Bọn họ đến đây vốn cũng không phải để ngắm phong cảnh, chẳng qua là đi nghỉ phép.
Giải sầu, thư giãn là chủ, tham quan là phụ.
Bách Tây cả một tuần đều bận muốn điên, mỗi ngày đều phải dựa vào cà phê tục mệnh, sau khi đến biệt thự, cậu vội vã đi tắm rửa rồi bò lên giường, trước khi ngủ còn không quên dặn dò Thích Tầm:"Sáng mai nhớ gọi em dậy ngắm mặt trời mọc nha."
Bọn họ thuê căn biệt thự này rất gần bờ biển, từ cầu thang bước xuống chính là bờ cát, đứng trước cửa sổ sát đất là có thể nhìn thấy mặt trời mọc.
Thích Tầm vuốt mái tóc mềm mại của cậu: "Ừ, em mau ngủ đi."
Sáng sớm hôm sau, Thích Tầm quả nhiên tuân thủ hứa hẹn, gọi Bách Tây thức dậy.
Bách Tây liền cả người và chăn được ôm đến trước cửa sổ sát đất, giống bé tằm cưng nằm trong kén, buồn ngủ mà hai mắt lim dim.
Thích Tầm nhìn thấy dáng vẻ mơ hồ đó của cậu, cầm bàn chải đánh răng và ly súc miệng đưa tới cho cậu, chờ cậu cứng đờ đánh răng xong, rồi mới lấy đi giúp cậu.
Bách Tây đáng răng xong cũng tỉnh táo hơn, bọc chăn đi theo phía sau Thích Tầm, cười đến hai mắt cong cong, không quá đứng đắn mà sờ eo Thích Tầm, nói: "Anh trai này, tôi cảm thấy thái độ phục vụ của anh rất tốt, muốn bao nhiều tiền boa nha?"
Thích Tầm tạm thời lười đi tính sổ với cậu, đang gọi điện thoại bảo phục vụ phòng mang bữa sáng tới.
Bách Tây sau một đêm ngủ ngon, tinh lực lại tràn đầy, cũng bởi vì mới vừa tỉnh ngủ, đầu óc không nhạy bén với nguy hiểm, tay còn thiếu thiếu mà ở trên người Thích Tầm sờ tới sờ lui, tiếp tục trêu chọc: "Khu nghỉ dưỡng của mấy anh có phục vụ gì đặc biệt không vậy? Giá cả thế nào?"
Thích Tầm cúp điện thoại, nghiêng đầu liếc mắt nhìn Bách Tây một cái.
Bách Tây lập tức cảm giác không ổn, quay đầu muốn chạy, nhưng cậu không hay vận động, sao có thể chạy lại Thích Tầm thường xuyên tập thể hình với đẩy tạ chứ, chạy chưa được hai bước đã bị Thích Tầm chộp lấy rồi bị ném trở về trên giường.
Chờ phục vụ phòng tới ấn chuông cửa đưa bữa sáng, qua hồi lâu cũng không thấy có người ra mở cửa.
Phục vụ phòng lại lễ phép ấn chuông lần nữa, cửa biệt thự mới mở ra, từ bên trong bước ra một người đàn ông mặc áo tắm dài thuần sắc, cao lớn, anh tuấn, cho dù đang mặc quần áo với màu sắc đơn điệu, cũng nhìn không ra vẻ ôn nhuận như ngọc, trước ngực để lộ tảng lớn da thịt, trên môi có vết rách, hơi thấm máu, cộng thêm vẻ mặt không có biểu tình, có một loại lạnh lùng gợi cảm.
Thích Tầm nhận lấy bữa sáng, nói: "Cảm ơn."
Sau đó, cửa phanh một tiếng đóng lại, căn bản không để phục vụ phòng tiến vào.
Phục vụ phòng đứng trước cửa hai giây, gương mặt trông hơi hoảng hốt, sau khi trở về, nhịn không được bát quái với đồng sự một phen, nói khách hàng ở căn biệt thự "Phong" thật soái, chỉ là trông có chút đào hoa, giống một gã lãng tử tình trường.
Đồng sự cũng không ngẩng đầu lên: "Lãng tử cái gì nha, người ta là trẻ tuổi kết hôn, hắn thuê chính là phòng đôi cho tuần trăng mật đó."
Trái tim cậu phục vụ phòng rơi bẹp vỡ tan tành.
Trong biệt thự, Bách Tây vừa ngắm mặt trời mọc, vừa ăn bữa sáng.
Mặt trời mọc ở bờ biển cũng không mấy khác biệt với ở đỉnh núi, nhưng hình ảnh lúc mặt biển bị mặt trời mọc nhuộm đỏ lại hiện ra một vẻ đẹp khác.
Ngắm mặt trời mọc xong, thời gian vẫn còn sớm, Thích Tầm vốn hỏi cậu muốn ngủ thêm một lát hay không, Bách Tây lại lắc đầu:"Ngủ đủ rồi, đi ra ngoài dạo đi."
Hai người liền ra cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!